Cửu Chuyển Địa Thi

Chương 10

06/02/2024 10:48

Long Thăng Điền nhìn tôi, đôi mắt diều hâu như lóe lên điều gì đó.

Nhưng không thắng nổi sự mê hoặc của nên ông ta đã đi theo Chu Nghi.

Hai vệ sĩ thi thoảng quay lại nhìn tôi, tuy lòng không muốn, nhưng họ đi theo nhà họ Chu, chưa từng thấy chuyện nào táng tận lương tâm như vậy.

Chân tay tôi đ/ứt lìa, lại bị trói trên cây liễu già, cảm nhận được cái nắng th/iêu đ/ốt.

Những phần chân tay bị g/ãy lúc đầu chảy m/áu, nhưng sau một thời gian chúng khô lại dưới nắng.

Trên người đâu đâu cũng toàn là vết m/áu, hệt như lúc tôi bị ch/ôn sống.

Cơn đ/au làm tôi choáng váng.

Nhưng khi trời trở lạnh vào buổi tối, Chu Nghi lại đưa người đến đ/á/nh thức tôi và dùng roj quất cho tôi vài roj.

Muỗi đến vào ban đêm khi ngửi thấy mùi m/áu.

Tôi đã không cảm nhận được sự đ/au đớn nữa, chỉ nghe thấy tiếng muỗi bay vo ve bên cạnh.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại mùa hè năm xưa.

Gần đến tháng 7 âm lịch, bà nội sợ tôi không qua được một tuổi nên luôn nấu những món ngon cho tôi để tẩm bổ.

Bà nội sẽ ôm tôi ngồi dưới mái hiên hóng mát, kể cho tôi nghe những câu chuyện về ng/uồn gốc của bùa chú.

Người ta nói phép Vu cổ chỉ có một, dạng tồn tại hoàn chỉnh nhất của phép Vu cổ hiện tại chính là Tương Tây.

Lúc đó cũng có tiếng côn trùng kêu vang như vậy.

Tôi từ từ ngẩng đầu lên.

Rốt cuộc thì chúng ta đã sai.

Tôi không nên quá ham sống.

Bà nội biết rõ tâm địa đ/ộc á/c của nhà họ Chu không coi mạng người ra gì, càng không nên giúp họ tìm mạch đất.

Vì để mình tôi được sống mà hại ch*t bao nhiêu người.

Tôi chậm rãi ngả đầu vào cây liễu già, tôi muốn ngắm trăng để x/á/c nhận xem bây giờ là mấy giờ.

Từ khe hở trên sợi liễu gai có thể nhìn thấy vầng trăng khuyết mảnh như lông mày.

Cũng có nghĩa là đã đến tháng 7 âm lịch.

Tôi cúi xuống, nhìn m/áu trên cánh tay và chân bị đ/ứt lìa chảy theo cây liễu, thấm đỏ cả đất.

Từ từ nhắm mắt lại, chờ đợi trong im lặng.

Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi cái nóng ban ngày đã hoàn toàn lắng xuống, lúc đó tôi nghe thấy tiếng chuông yếu ớt vang lên.

Long Thăng Điền mặc bộ quần áo toàn vết bẩn, không nhìn được màu sắc của chiếc đạo bào đã sờn rá/ch.

Ông ta đứng trước mặt tôi, cầm trên tay một chiếc chuông đồng bị mất một lỗ, nhìn vào bàn tay và bàn chân bị c/ắt đ/ứt của tôi.

Khuôn mặt hung tợn của ông ta ngập tràn sự h/ận th/ù.

Ông ta bỗng giơ tay lên bóp cằm tôi, nhét chiếc chuông kia vào trong miệng tôi rồi rời đi.

Tôi ngậm chiếc chuông và nuốt vào từng chút một.

Tam tà Tương Tây gồm: cổ trùng, cản thi, lạc hoa động nữ.

Hiển nhiên Long Thăng Điền sẽ dùng cổ thuật và cản thi.

Hầu hết thợ mỏ trong khu khoáng sản đều đến từ các khu vực nghèo ở Hồ Nam và Quý Châu.

Bị Chu Tuấn Hạo lừa trả lương cao rồi đến đây làm như trâu như ngựa.

Nếu đào theo lời bà nội nói thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng ông ta tham lam đào tiếp quặng đen, nên mới có chuyện.

Huống chi là ông ta còn tế người.

Lá rụng về cội, người ở Tương Tây ch*t nơi đất khách quê người phải đưa x/á/c về.

Long Thăng Điền bỗng nhiên xuất hiện ở đây là do người nhà của những thợ mỏ đó mời đến để cản thi!

Nhưng h/iến t/ế con người, không còn h/ài c/ốt.

Những th* th/ể này ông ta không thể đưa về được!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Cành lá sum suê Chương 19
6 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cá Koi Nhặt Rác Nhặt Được

Chương 9
Tô Ngôn ở quán net, quán bar đánh nhau hẹn hò đủ trò đều tinh thông, ở trường học đóng vai học sinh ngoan không ai sánh bằng. Bạn cùng trường: Đây là ảnh đế chứ gì... Nhưng khi cần nghiêm túc làm việc chính đáng, cậu ta cũng chẳng bao giờ làm hỏng việc. Một ngày nọ, khi phát hiện bộ mặt thật của 'thằng mọt sách đáng khinh', 'cái hộp sắt rỉ' trong lớp - chính là Cố Thầm, cuộc sống của hắn bỗng trở nên khó lòng diễn tả bằng lời. Là vui sao? Hình như không. Là buồn ư? Cũng chẳng phải. Vậy là gì? Là cảm giác an toàn vô tận. Một kẻ như hắn mà cũng cảm nhận được sự an toàn... ———————— Tô Ngôn: "Cậu... cậu thật sự khiến tôi bất ngờ đấy haha..." Cố Thầm: "Vậy sao? Cậu bây giờ cũng khiến tôi ngạc nhiên không kém." ———————— Tô Ngôn: "Tự nhiên tôi thấy tính cách trước đây của cậu hay đấy..." Cố Thầm: "Tính tôi tốt lắm, cậu muốn nói cái nào?" Tô Ngôn: "..." ———————— CP: Công tử làng chơi thụ x Gã công đen đủi công
Hiện đại
Hài hước
Boys Love
7
kết cục Chương 7