HỒNG LÝ KIẾP

Chương 10

14/04/2026 15:15

Ngón chân Hồng Li đều đã rời khỏi mặt đất, trong mắt đầy h/oảng s/ợ: "Thanh Việt Thượng tiên, Thanh Việt Thượng tiên, đừng! Đừng đụng vào mặt ta, ta c/ầu x/in người, ta biết lỗi rồi, xin hãy tha cho ta!"

Ta tiến đến gần nhìn chằm chằm nàng ta, khẽ mỉm cười: "Đây là mặt của ngươi sao? Hay là ngươi thật sự đã quên, ngươi trông như thế nào rồi?"

Ta dùng cành liễu vạch một đường trên mặt nàng ta.

Khuôn mặt xinh đẹp hư ảo đó rạn nứt ra hai bên, để lộ ngũ quan và gương mặt màu đỏ ban đầu của nàng ta.

Mọi người đổ dồn ánh mắt tới, xì xào bàn tán.

Hồng Li nhắm mắt lại, hét lên chói tai.

Ta thấy nàng ta kêu quá khó nghe, liền ném nàng ta xuống đất. Lòng bàn tay ta phát ra ánh sáng trắng, bao phủ lấy nàng ta: "Ta thu lại ngàn năm tu vi của ngươi, sau này ngươi hãy làm một con cá đi."

Dưới luồng sáng trắng đó, Hồng Li co ro trên mặt đất, toàn thân r/un r/ẩy, từ từ co lại, biến về thành con cá chép đỏ.

Cành liễu xuyên qua mang cá, nhấc nó lên, bay vào tay ta.

Ta xách con cá chép lên, bay lên không trung: "Ngư yêu làm lo/ạn, nay đã bị bắt."

Mọi người tỉnh h/ồn lại, lần lượt quỳ xuống.

"Cung tiễn Tiên quân!"

Ta phất tay áo, chuẩn bị rời đi. Thìừ mặt đất truyền đến tiếng kêu quen thuộc.

"A Việt!" Dưới màn đêm, Vệ Hoài Kỳ bịt mắt bằng dải lụa, được Lục Tiêu dìu, lảo đảo chạy đến.

"A Việt, có phải là nàng không?" Hắn ngước lên nhìn trời, vẻ mặt đầy hoang mang, nhưng giọng nói lại mang theo sự mong chờ vui sướng.

"A Việt, bảy năm rồi, cuối cùng nàng cũng trở về. Nàng không ch*t, nàng là Vương hậu của ta..." Hắn hướng về phía bầu trời, đưa tay ra, ngón tay không ngừng r/un r/ẩy.

"A Việt, ta sai rồi, ta thật sự rất nhớ nàng, rất muốn được gặp lại nàng!"

Chưa đến tuổi ba mươi, tóc mai hắn đã điểm bạc. Ta nhìn hắn một lúc, rồi bình tĩnh mở lời: "Vệ Hoài Kỳ, Vương hậu của ngươi, Vệ nữ, đã ch*t. Bổn quân là Thanh Việt Tiên quân của Cửu Trọng Thiên."

Ta xoay người bay lên trời. Chỉ để lại một giọng nói, vang vọng trong tai thế nhân.

"Ngươi dung túng Ngư yêu gây họa, đã gây ra lỗi lầm lớn, mong ngươi hãy tự lo liệu cho bản thân."

Vệ Hoài Kỳ đuổi theo giọng nói đó, chạy ra rồi ngã một cú.

Hắn nằm trên mặt đất, người dính đầy bùn lầy, khó nhọc ngước đầu lên, mặt đầy vết nước mắt, giọng nói nức nở: "Thanh Việt, nàng là Thanh Việt! Ta nhớ ra rồi... Ta là Mân Hoa, hóa ra Mân Hoa chính là ta..."

Đêm đó, mưa như trút nước.

Mương trong Phượng Âm Cung được lấp đầy, vạn cây trúc mới, đ.â.m chồi nảy lộc.

15.

Ta trở về Cửu Trọng Thiên.

Đặt con cá chép đỏ đó vào trong bể cá lưu ly. Một ngày nào đó đợi Mân Hoa trở về, còn phải trả lại tín vật định tình cho hắn.

Tử Trú liếc nhìn một cái: "Thẩm mỹ của Mân Hoa, đúng là tầm thường."

Ta đặt bể cá xuống, lấy lòng nhìn người: "Sư tôn thích loại cá nào? Con đi Đông Hải bắt cho người."

Người cầm một chiếc trâm ngọc trắng trong tay, đi đến chỗ ta, tùy ý cắm chiếc trâm lên đầu ta: "Ta thích tiểu long hà, tiểu long hà Tiên Nữ Hà (tôm tiên = nói lái là m/ù)."

Sao ta chưa từng nghe nói đến?

Ta gỡ chiếc trâm trên đầu xuống, ngọc toàn thân ấm áp, mượt mà trắng như tuyết, hiếm có trong Tam giới: "Sư tôn, đây là gì vậy?"

Tử Trú nói bằng giọng điệu thản nhiên: "Ta nhặt được, tặng con."

Ta cắm chiếc trâm vào búi tóc, rồi soi gương, vui sướng khôn tả: "Vẫn là sư tôn đối với con tốt nhất, lại tặng vân thường, lại tặng trâm cài, quả nhiên bên ngoài không bằng ở nhà!"

Trong gương phản chiếu Tử Trú đang đứng phía sau. Người dời mắt đi, rồi bỗng cong môi cười khẽ.

Ta sững sờ một lúc. Sư tôn vốn đã có dung nhan tuyệt thế, bế quan hai vạn năm này, dường như còn đẹp hơn nữa.

Tiếng sáo trúc đã đ/á/nh thức ta.

Nếu sư tôn nhận ra ta có ý mạo phạm, e rằng người sẽ lập tức ch/ặt ta, làm một cây sáo trúc có tiếng việt thanh.

Tử Trú thấy ta có khách, liền hóa gió rời đi.

Ta bước ra khỏi cửa. Lục Tiêu cầm chiếc lá trúc, ngẩn người đứng đó: "Vương hậu?"

"Gọi ta là Thanh Việt."

Mấy năm ở trần gian, nước Vệ bị các nước chư hầu liên hợp thảo ph/ạt.

Hoàng thành thất thủ, lửa ch/áy ngút trời.

Khi Lục Tiêu không còn đường chạy, nàng đã thổi sáo bằng lá trúc, và được đưa lên trời.

Ta thu nhận Lục Tiêu.

"Nhưng ta không biết có thể làm gì cho Thượng tiên?"

Ta đưa bể cá cho nàng: "Giúp ta nuôi cá."

Nàng mở to mắt, dùng ngón tay chạm vào con cá đó: "Đây là, Hồng Li phu nhân?"

Con cá chép đỏ chui xuống đáy bể, r/un r/ẩy, không dám nổi lên nữa.

Lục Tiêu cười ngả nghiêng.

Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng chuông.

Mân Hoa Đế quân đã quy vị ở Cửu Trọng Thiên.

"Thanh Việt, ta đã trở về. Ta c/ầu x/in nàng, ra đây gặp ta!"

Lục Tiêu từ trong điện bước ra, thay ta trả lại con cá cho hắn: "Đế quân, Tiên quân nói, tín vật định tình trả lại người, từ nay về sau không còn liên quan."

Mân Hoa hai tay đón lấy bể cá.

Con cá chép đỏ kia đang bơi lội vui vẻ.

Mân Hoa nhắm mắt lại, không dùng pháp thuật, bóp nát bể cá lưu ly trong lòng bàn tay.

Mân Hoa quỳ xuống, m.á.u từ tay nhỏ xuống: "Thanh Việt, Vệ Hoài Kỳ ng/u xuẩn mắt m/ù, bị người mê hoặc, làm nàng bị thương nhiều lần. Nhưng đó không phải ta, ta từ trước đến nay đều chỉ một lòng với nàng!"

Hồng Li rơi xuống đất, rời khỏi ng/uồn nước, hoảng lo/ạn nhảy múa, ra sức phập phồng mang cá.

Vẫn là Lục Tiêu tóm lấy nàng ta.

Ta hiện thân ra gặp hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thỏ tai cụp phải lòng kẻ thù tự nhiên

Chương 13
Tôi là một con thỏ tai cụp song tính, nhát gan, dễ bị giật mình đã tu luyện thành tinh. Để sống sót, tôi lén trà trộn vào Cục Quản lý Yêu quái làm nhân viên văn phòng. Nhưng tôi không ngờ, cấp trên trực tiếp của mình - Hoắc Nghiên - lại là một con rắn đen. Sự áp chế của thiên địch khiến mỗi lần gặp hắn tôi đều mềm nhũn chân, còn phải cố sống cố chết kẹp chặt cái đuôi, sợ lộ ra chút bí mật khó nói. Để giữ mạng, ngày nào tôi cũng xịt nước hoa xua rắn lên người. Cho đến hôm liên hoan tập thể, tôi lỡ uống nhầm rượu, co ro trong góc run rẩy. Cái đuôi của Hoắc Nghiên lặng lẽ quấn lên. Hắn thè lưỡi sát bên tai tôi, giọng khàn khàn nguy hiểm: "Thỏ con, em không biết sao?" "Mùi này đối với loài rắn… chẳng khác nào tín hiệu cầu bạn tình."
294
3 NHÃ HÀ Chương 19
6 Lấy ơn báo đáp Chương 15
10 Nói đi, em yêu anh Chương 21
12 Cún Con Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tiền Đề Yêu

Chương 20
Diêm Bạc Văn vừa có tiền, có nhan sắc, có quyền thế, lại cực kỳ thích mới mẻ. Những bạn tình đi bên cạnh anh ta, tuyệt đối không ai quá 20 tuổi. Đó là "hạn sử dụng" mà anh ta tự tay áp đặt cho họ. Ngoại trừ tôi. Tôi là ngoại lệ. Chúng tôi quen nhau hai mươi năm, ở bên nhau tám năm. Tôi là người ở lại bên cạnh anh lâu nhất. Lâu đến mức mỗi một đời "tiểu tình nhân" của anh ta đều chán ghét tôi ra mặt. Một cậu nhóc nhướng mày nhìn tôi, giọng điệu mềm mỏng, nhưng đầy khiêu khích: "Anh Văn, tối nay anh không cần ở nhà bầu bạn với anh Diêm Du sao?" Bạn bè của Diêm Bạc Văn cười khẩy tiếp lời: "Cậu vẫn chưa chán à? Anh ta có cái gì tốt chứ? Nhan sắc chẳng phải hạng đỉnh cao, không gia thế, không biết thú vui, tuổi tác cũng lớn rồi." "Lại còn là một thằng ngốc." Phải rồi, tôi là một thằng ngốc. Bẩm sinh, có giấy chẩn đoán hẳn hoi, chữa không khỏi. Diêm Bạc Văn vẫn không chút biểu cảm, bình thản đón lấy ly rượu từ tay người nọ, giọng điệu hờ hững: "Thì đã sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1.72 K
Bắc Nam Chương 7
Tình Yêu Vô Bờ Chương 12