Kẻ Đòi Mạng

Chương 1

18/03/2026 00:55

“Vu Mỹ Mỹ, cô đi/ên rồi à, cư/ớp vô lăng là c.h.ế.t người đấy.” Hạ Đại Đảm bị tôi dọa cho gi/ật thót, gân xanh nổi đầy hai cánh tay, anh ta gắt gao giữ c.h.ặ.t vô lăng, không muốn để tôi lay chuyển dù chỉ một chút.

Miệng anh ta không chút nể nang buông lời m/ắng mỏ, chẳng còn vẻ mặt tươi cười niềm nở như lúc trước.

Tôi không kịp giải thích, thấy anh ta khư khư giữ vô lăng không chịu buông, tôi liền bấm đ/ốt ngón tay niệm chú, tạm thời tăng cường sức mạnh, bẻ ngoặt vô lăng.

Đồng thời quát lớn: “Bảy năm trước, anh đã làm gì trên con đường này?”

Kẻ gây nghiệp chướng như anh ta thế mà lại tức gi/ận hơn cả một kẻ chịu vạ lây là tôi: “Bớt dùng cái trò m/ê t/ín d/ị đo/an đó ra dọa tôi đi, bảy năm trước cái khỉ gì, nếu không phải vì đi xem mắt cô, tôi còn lâu mới đi con đường này.” Anh ta c.h.ử.i thề ầm ĩ.

Càng ra sức bẻ vô lăng mạnh hơn, cố gắng điều chỉnh hướng đi của xe: “Cô đừng có lên cơn đi/ên nữa, mau buông tay ra.”

Nhưng con đường mà chiếc xe đang chạy lúc này vốn dĩ đã không phải là đường ở cõi dương nữa, nếu cứ tiếp tục lái theo kiểu người trần mắt thịt, chúng tôi có lái cả đời cũng không thoát ra được.

Tôi không muốn c.h.ế.t ở nơi khỉ ho cò gáy này đâu.

“Tôi không nói đùa với anh, phía trước có âm mộc cản đường, anh đã đạp ga kịch sàn rồi, anh nhìn xem cảnh vật ngoài cửa sổ có mảy may thay đổi không?”

Lời của tôi cuối cùng cũng khiến sắc mặt Hạ Đại Đảm biến đổi, mặc dù tay vẫn giữ rịt lấy vô lăng nhưng rõ ràng anh ta đã liếc mắt nhìn ra sự thay đổi bên đường.

Chúng tôi đã xuống đường cao tốc được nửa tiếng rồi nhưng khoảng cách đến nhà tôi trên định vị vẫn y nguyên không xê xích chút nào.

Xe lao đi với tốc độ một trăm hai mươi dặm nhưng hàng cây xanh bên ngoài cửa sổ vẫn luôn là mấy cái cây khô héo đó, ngay cả góc độ của những cành cây bị g/ãy cũng chẳng hề thay đổi.

Anh ta toát mồ hôi lạnh ngày càng nhiều nhưng vẫn không chịu buông tay.

“Cây cối hai bên đường thôn chẳng phải đều giống nhau sao? Lái thêm một chút nữa là tới thôi.”

Càng nói giọng anh ta càng nhỏ dần, rõ ràng trong lòng đang chột dạ, chính bản thân anh ta cũng không còn chắc chắn nữa.

“Chẳng lẽ anh không nhận ra, cả đoạn đường này chỉ có mỗi chiếc xe của chúng ta sao?”

“Đường thôn mà, có một đoạn chỉ có một chiếc xe đi qua cũng là chuyện bình thường, đâu phải chỗ nào cũng đông người như vậy.” Hạ Đại Đảm vẫn ngoan cố cãi lại.

“Vậy anh nhìn ngọn núi đằng xa kia xem, có phải vẫn luôn đứng im không thay đổi, còn cả ruộng lúa mì này nữa, cái chỗ bị ch/áy sém kia y xì đúc nhau.”

Tôi chỉ tay ra ngoài cửa sổ ghế phụ cho anh ta xem.

Anh ta quay đầu nhìn theo, trên ruộng lúa mì xanh mướt có một mảng nhỏ đen ngòm, nhìn là biết có ai đó đã đ/ốt thứ gì ở đó.

Và dù chiếc xe đang lao v.út đi, hướng và khoảng cách của mảng đen đó vẫn không hề thay đổi.

Anh ta chìm vào trầm tư.

Tôi chớp lấy cơ hội, dùng sức bẻ ngoặt vô lăng.

Chiếc xe lập tức chệch hướng, lao thẳng về phía lan can bảo vệ bên đường.

Hạ Đại Đảm gi/ật mình hoàn h/ồn, mồ hôi hột vã ra đầy trán: “Vu Mỹ Mỹ, cái con đi/ên này, tôi đúng là xui xẻo tám đời mới đi xem mắt với cô...”

Những lời c.h.ử.i rủa còn lại mắc nghẹn trong cổ họng Hạ Đại Đảm.

Cú va chạm mạnh như dự đoán đã không xảy ra.

Chiếc xe của chúng tôi, nhẹ bẫng như không khí, xuyên qua lan can bảo vệ, dừng lại an toàn giữa ruộng lúa mì.

Lúc này Hạ Đại Đảm cuối cùng cũng h/oảng s/ợ, anh ta luống cuống nhìn tôi: “Chuyện... chuyện này là sao? Chúng ta thế mà lại không tông vào lan can, hơn nữa với tốc độ một trăm hai mươi dặm, làm sao có thể dừng lại êm ru trong nháy mắt như vậy được? Chuyện này không khoa học chút nào.”

“Chẳng phải tôi đã nói với anh rồi sao? Phía trước có âm mộc cản đường, oan h/ồn đoạt mạng, đường của chúng ta bị q/uỷ đòi mạng chặn lại rồi, hiện giờ không ở cõi dương, đương nhiên không bị ảnh hưởng bởi khoa học của cõi dương.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
3 Tắt đèn Chương 8
11 Nốt tử thi Chương 8
12 Ngôi Sao May Mắn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Có con với anh em tốt thì đã sao?

Tôi cùng anh bạn thân xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa tôi trở thành hai người cha đoản mệnh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính thì mới có thể trở về thế giới thực. Anh bạn thân an ủi tôi: "Không sao đâu, cậu chỉ cần nhắm mắt lại, nằm xuống giường là xong." Xong cái đầu cậu ấy! Tại sao cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng đàn ông thẳng tắp như tôi mà cũng phải sinh con ư? Bị dồn vào đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn phải sinh ra nam chính. Sau khi thuận lợi trở về thực tại, tôi chưa kịp phản ứng gì thì anh bạn thân đã thở ngắn than dài. Tôi đành an ủi cậu ấy: "Không sao đâu, dù có sinh con thì chúng ta vẫn là anh em mà!" Cậu ấy nhìn tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Khi bầu không khí đang trở nên kỳ quặc, hệ thống đột ngột thông báo rằng con trai của chúng tôi đã tìm đến nơi. "Ký chủ, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại thằng bé sắp hủy diệt cả thế giới đó rồi! Vì vậy chúng tôi đành đưa nó đến tìm hai người!" Tôi nhìn chằm chằm vào đứa nhóc 5 tuổi đang khóc đến chảy cả nước mũi, tay ôm khư khư con gấu bông trước mặt. Chính là nó? Kẻ hủy diệt thế giới?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
272