Nhờ “chăm chỉ cày cuốc” mỗi ngày của Lâm Thư, tình đ/ộc trong người ta đã đỡ hơn nhiều.
Ít nhất cũng không còn phải đêm nào cũng dây dưa tới sáng nữa.
Vì thân phận Thái tử Long tộc của hắn quá nh.ạy cả.m, ta không đưa hắn về động phủ mà thuê một gian phòng ở quán trọ trong trấn.
Ngay cạnh quán trọ là một thanh lâu, ngày nào cũng có yêu quái hóa thành hình người tới m/ua vui.
Cũng tiện cho ta dò la tung tích con hung thú từng đá/nh lén ta và Lâm Thư.
Chưa đầy hai ngày, ta đã lần ra chút manh mối.
Có một con hồ ly dường như quen biết hung thú kia.
Ta vừa định đuổi theo thì quay đầu lại đã thấy mắt Lâm Thư đỏ hoe.
Hắn như muốn kéo ta lại, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi buông tay.
“Nương tử… ngươi đi đi…”
“Dù thế nào… ta vẫn sẽ chờ nương tử…”
Ta chẳng hiểu hắn đang nghĩ linh tinh cái gì, tiện tay niệm chú rồi rời đi.
Không hề thấy ánh mắt người phía sau bỗng tối sầm xuống.
Giữa đường xảy ra chút chuyện, tới tận nửa đêm ta mới quay về quán trọ.
Trong phòng yên ắng lạ thường, dường như Lâm Thư không có ở đây.
Ta vừa vén màn giường lên thì một cánh tay đã vòng qua ôm lấy eo mình.
Thị lực của hồ ly vốn rất tốt, lớp sa mỏng trên người Lâm Thư ta nhìn rõ mồn một.
Cách ăn mặc ấy… giống hệt con hồ ly b/án hoa ta đuổi theo ban chiều.
“Nương tử, đừng đi tìm hắn nữa được không?”
“Ta cũng làm được mà… ta còn tốt hơn hắn…”
Kẻ th/ù không đội trời chung ngày thường lạnh như băng, giờ lại mặc thành thế này rồi nhìn ta bằng ánh mắt tủi thân.
Ta lập tức biến ra một viên lưu ảnh thạch, tranh thủ ghi lại ngay.
Mặt Lâm Thư cứng đờ, nhưng ta còn đang bận nghịch lưu ảnh thạch nên chẳng để ý.
Bị hắn trêu chọc như vậy, tình đ/ộc trong người lại bắt đầu rục rịch.
“Ồ? Thật sao?”
Ta cố nén cảm giác khác thường, cười như không cười rồi đưa tay sờ lên cơ bụng hắn.
“Vậy rốt cuộc tốt hơn ở chỗ nào?”
Hơi thở Lâm Thư lập tức rối lo/ạn. Hắn cúi người áp sát, hôn ta như một con chó lớn quấn người.
Qua thật lâu, hắn mới khàn giọng hỏi:
“Nương tử muốn xem nguyên hình của ta không?”
Ta thoáng do dự.
Dù gì đây vẫn là quán trọ, lỡ làm hỏng đồ đạc còn phải đền tiền nữa.
Giọng Lâm Thư bỗng mang theo chút nghẹn ngào.
“Nương tử… rồng có…”
Ta nhanh tay bịt miệng hắn lại, tránh cho hắn nói ra mấy lời kinh thiên động địa.
Trong lòng bàn tay truyền tới cảm giác ẩm nóng.
Lâm Thư, tên ngốc này thế mà lại li/ếm lòng bàn tay ta, khiến ta ngứa ran cả người.
Ta vội rụt tay về.
“Vậy nên… nương tử, được không?”
Lâm Thư chớp mắt nhìn ta, giọng điệu cẩn thận tới mức như đang lấy lòng.
“…"
“Chỉ lần này thôi đấy.”
...
Không biết từ lúc nào, Lâm Thư như bỗng nhiên thông suốt. Động tác vừa dịu dàng vừa biết chiều lòng người hơn trước rất nhiều, nhưng cũng vì thế mà càng khiến người ta khó chống đỡ.
Ta luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại chẳng có thời gian để suy nghĩ kỹ.
Trước lúc mê man ngủ mất, ta nghe thấy Lâm Thư ghé bên tai mình, khẽ gọi tên ta.
Kỳ quái thật.
Ta đâu từng nói tên mình cho hắn biết.
Sáng hôm sau.
Tâm trạng ta cực kỳ tệ.
Cái quán trọ ch*t ti/ệt mở cạnh thanh lâu này, dùng đồ đạc mắc tiền như vậy để làm gì cơ chứ!
Xa hoa! Phô trương! Lãng phí!
Hại ta phải đền một đống linh thạch.