Chấp Niệm

Chương 13 + 14

23/09/2024 15:04

13.

Tôi bị chọc gi/ận đến mức bật cười: “Anh là cái gì? Tôi muốn ở bên cạnh ai thì ở, còn cần anh quản sao?”

Khương Hoán cũng cười: “Không chia tay cũng được.”

“Hắn tên là Hà Lịch đúng chứ, em cũng biết tính tôi rồi đấy.”

Đương nhiên tôi biết.

Bối cảnh của nhà họ Khương rất sâu.

Trong một số ngành nghề, không thể nói là đ/ộc quyền, nhưng cũng có thể đạt đến mức tay sai, mắt thấy.

Khi còn học đại học.

Trong ký túc xá của chúng tôi có một cô gái đã bị một giáo sư đại học quấy rối trong một thời gian dài.

Gã giáo sư này rất xảo quyệt, mỗi lần sinh viên tới văn phòng của ông ta thì đều phải nộp điện thoại trước.

Vậy nên chúng tôi không thể tìm được chứng cứ.

Khoảng thời gian sau đó, tôi đã m/ua một chiếc camera mini gắn dưới cổ áo, dù tôi có việc hay không cũng đều tới văn phòng để tìm chứng cứ.

Cuối cùng có một ngày, ông ta đã để lộ ra điểm yếu của mình.

Ông ta cầm điện thoại của tôi sau đó cất vào ngăn kéo và bảo tôi đi cùng tới phòng thiết bị, ông ta nói rằng có chuyện muốn nói riêng với tôi.

Khi đó tôi vẫn còn tình cảm với Khương Hoán, cho nên tôi đã không nói chuyện này với anh ta.

Tôi theo giáo sư tới phòng thiết bị.

Ông ta khóa cửa lại và nói: “Tiểu Phùng à, các em sắp tốt nghiệp rồi, có suy nghĩ đến việc học cao học chưa? Nếu chưa thì cũng không sao, gần đây trường có một cơ hội thực tập giữ lại trường...”

Khuôn mặt b/éo phì của ông ta lộ ra một nụ cười dung tục: “Nữ sinh trong ngành của em đều rất thông minh, thầy nghĩ rằng em cũng hiểu mà…”

Tôi không còn đường lùi, chợt nhận ra tình cảnh của mình lúc này có phần nguy hiểm.

Nếu như các bạn cùng phòng của tôi không kịp đến, rất có thể tôi đã bị lợi dụng rồi.

14.

Dưới sự phản kháng quyết liệt của tôi, giáo sư thậm chí còn không chạm vào tay tôi.

Mặc dù tôi đã bị ông ta t/át.

Tóc tai cũng rối bù như một kẻ đi/ên.

May mắn là ông ta không đạt được mục đích, nhưng những hình ảnh đã ghi lại đủ để khiến ông ta phải rời khỏi trường.

Tôi rúc vào trong góc, tức gi/ận nhìn ông ta chăm chăm.

Giáo sư cười giả tạo, ông ta phủi tay áo định bỏ đi: “Giả vờ cái gì chứ, con gái trong học viện nghệ thuật các em, không phải ai cũng nghĩ rằng chỉ cần ngủ với người khác là có thể đạt được mục đích sao?”

“Em không đồng ý thì thôi, nữ sinh hiểu chuyện hơn em còn rất nhiều, không thiếu một người là em đâu.”

Ông ta vừa quay người định mở cửa thì cánh cửa đã bị đ/á ra mở toang một cách th/ô b/ạo.

Giáo sư bị đ/ập trúng, đ/au đến mức phải đưa tay lên che mũi và liên tục kêu lên:

“Ai đó! Các em là sinh viên trường nào! Ôi cái mũi của tôi, mấy đứa đợi đó cho tôi! Tôi nhất định sẽ ghi điểm kỷ luật mấy đứa!”

Ở ngoài cửa là một bóng dáng cao lớn mờ nhạt.

Cho tới khi anh ta phớt lờ giáo sư và đi tới bên cạnh tôi.

“Ông ta chạm vào em rồi?”

Tôi lắc đầu: “Không có.”

Khương Hoán nhìn thấy dấu vết của cái t/át vừa rồi trên mặt tôi, ánh mắt anh ta lập tức trở nên lạnh lùng.

Anh ta đứng dậy xách cổ áo giáo sư đi về phía hành lang.

Sau đó anh ta ra lệnh cho những người đi cùng đang đứng ở cửa: “Báo cảnh sát.”

Giáo sư đã bị đá/nh đến thảm.

Khi cảnh sát tới, giáo sư đã bị đá/nh đến mức không thể mở nổi mắt ra.

Sau sự việc đó, mặc dù giáo sư bị đá/nh đến mức trọng thương nhưng Khương Hoán lại không gặp chút rắc rối nào.

Thay vào đó, sau khi giáo sư bị đuổi việc thì ông ta đã bị bắt, một người họ hàng của giáo sư là luật sư đã cố gắng để bào chữa và minh oan cho ông ta.

Dưới sự điều khiển của một số mối qu/an h/ệ của nhà họ Khương.

Sự việc này đã gây xôn xao trên báo chí và ảnh hưởng ở một mức độ nhất định.

Vị luật sư bảo chữa kia cũng rất nhanh mà từ chức.

Thậm chí sau đó còn không có ai tiếp nhận sự việc này.

Cuối cùng sau đó, tên giáo sư đã bị kết án tám năm tù.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm