2
Khi thoát khỏi dòng ký ức, tôi mới nhận ra mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Đầu đ/au như búa bổ.
Giang Liễm đang ở ngay bên cạnh nướng th!t cho tôi.
Đống lửa kêu tanh tách, miếng th!t trên bếp lửa mỡ chảy xèo xèo, bóng lưỡng.
Anh ngồi xổm ở đó, nghiêm túc lật từng miếng th!t, góc nghiêng khuôn mặt được ánh lửa phản chiếu lúc tỏ lúc mờ.
Sau ngày hôm đó, Giang Liễm thức tỉnh thành Vua tang thi, nghiễm nhiên biến ngôi trường này thành lãnh địa của mình.
Chúng tôi từng đi tìm những người sống sót khác.
Nhưng đáng tiếc, cả trường chỉ còn lại hai chúng tôi còn "sống".
Nói chính x/á/c hơn, chỉ còn lại một mình tôi là con người.
"Tỉnh rồi à? Ăn cơm thôi."
Anh bưng đĩa th!t đã nướng chín tới, ngồi xuống bên giường tôi, thổi cho bớt nóng rồi đưa đến tận miệng tôi.
Tôi mím môi, theo bản năng đón lấy bát đũa:
"Để em tự làm là được rồi."
Giang Liễm nhíu mày, không chịu buông tay:
"Bùi Chu, hôm nay em lạ lắm đấy." Anh nhìn chằm chằm vào tôi gặng hỏi: "Nói cho anh nghe xem có chuyện gì nào?"
Tôi lắc đầu.
Thật ra tôi cũng muốn nói với anh về chuyện màn hình đạn, nhưng anh có nhìn thấy đâu, nói ra thì giải quyết được gì chứ?
"Không có gì, chỉ là em không muốn làm phiền anh nữa thôi."
Giang Liễm nheo mắt nhìn tôi.
Anh gi/ật phắt bát đũa từ tay tôi đặt sang một bên, sau đó nắm ch/ặt lấy tay tôi, đột ngột áp sát lại:
"Không muốn làm phiền anh?" Giọng anh trầm xuống, "Bao nhiêu năm nay rồi, giờ em mới nói câu này à? Không làm phiền anh nữa, thế là em tìm được mối khác ngon hơn rồi đúng không?"
"Cái học viện này toàn là lũ tang thi không có n/ão, em đào đâu ra được mối khác hả?"
Tôi ngẩn người, vội vàng xua tay:
"Không phải, em không có..."
Lúc này anh mới hậm hực gắp một miếng th!t tống vào miệng tôi:
"Cũng đúng, cái đồ phiền phức như em, chỉ có anh mới nuôi nổi thôi."
Tôi cúi đầu, không phản bác lại nữa, chỉ vừa nhìn màn hình đạn vừa nhai nuốt.
[Cười ch*t mất, pháo hôi vẫn còn tâm trạng ăn cơm cơ à, không biết mình sắp bay màu đến nơi rồi sao!]
[Bé thụ bảo bối sắp đến rồi hahahaha!]
Tôi nghĩ, trước khi bị nhân vật chính thụ ăn mất n/ão, ít nhất tôi vẫn còn một khoảng thời gian tốt đẹp để ở bên Giang Liễm.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Giang Liễm bỗng khựng lại.
Anh nheo mắt, nhét lại bát đũa vào tay tôi, cảnh giác cao độ nói:
"Có thứ gì đó đột nhập vào rồi."
Anh đứng phắt dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ:
"Ngoan ngoãn ăn cơm, đợi anh về."
Nói đoạn liền xoay người rời đi.
Tôi muốn gọi anh lại nhưng đã chậm một bước.
Bởi vì màn hình đạn đang chạy chữ liên tục:
[Là thụ bảo bối! Em ấy cuối cùng cũng vượt qua muôn vàn khó khăn để tới đây rồi!]
[A a a thụ bảo bối lên sàn, pháo hôi mau dạt ra một bên!]
[Thụ bảo bối biến thành tiểu tang thi rồi kìa, đáng yêu xỉu, trông ngơ ngơ ngác ngác cưng gh/ê.]
[Tình yêu ngọt ngào bắt đầu rồi đây!!!]
Tôi cắn từng miếng th!t nhỏ, nhai chầm chậm.
Nhưng nước mắt lại không tự chủ được mà lặng lẽ rơi lã chã vào trong bát.
Nhanh quá.
Nhân vật chính thụ lại xuất hiện nhanh đến thế.
Tôi... thực sự sắp phải hết vai rồi sao...