Tối đó, đích thân Cố tổng vào bếp nấu bữa ăn đặc biệt cho bà bầu.

Đậu Đậu ngồi vắt vẻo trên ghế trẻ em, chân đung đưa hỏi: “Sao ba lại bắt mẹ ăn cỏ vậy?”

“Đây không phải cỏ,” – anh đẩy đĩa salad xanh mướt về phía tôi “mà là đồ ăn cho em gái con đấy.”

Tôi nhấm nháp một miếng rau đắng, trêu chọc: “Cố tổng biết nấu ăn từ bao giờ thế?”

“Từ khi em rời đi.” – Anh đáp gọn lỏn nhưng đầy tâm tư: “Lúc đó anh cứ nghĩ, ngộ nhỡ em quay về, ít ra anh cũng phải biết tự tay làm cho em một bữa cơm tử tế.”

Giữa lúc không khí đang chùng xuống đầy xúc động thì chuông cửa vang lên.

Lâm Duyệt xách hai thùng đồ sơ sinh xông thẳng vào nhà: “Trờit! Có bầu thật rồi à?!”

Theo sau cô ấy là Chu Dự Bạch. Sắc mặt Cố Trầm lập tức tối sầm, chiếc xẻng xào đ/ập mạnh xuống bếp đầy vẻ cảnh cáo.

Chu Dự Bạch vẫn giữ vẻ lễ độ, lấy từ trong cặp ra một xấp hồ sơ:

“Cố tổng đừng hiểu lầm, tôi đến để đưa tài liệu. Đây là bản gốc báo cáo kiểm tra sức khỏe năm đó của Khương Vãn.”

Tôi r/un r/ẩy lật xem, hóa ra cái tên trên bản báo cáo PCOS năm xưa đã bị cố tình che khuất đó hoàn toàn không phải là tôi.

“Năm đó mẹ anh đã m/ua chuộc nhân viên y tế để dựng chuyện.”

Chu Dự Bạch thản nhiên nói: “Tôi đã mất ba năm mới tìm ra bằng chứng này.”

Cố Trầm siết ch/ặt nắm tay, khớp xươ/ng phát ra tiếng răng rắc: “Sao anh không nói sớm?”

“Vì Khương Vãn từng c/ầu x/in tôi đừng tìm anh. Cô ấy nói… không muốn làm anh phải khó xử giữa bên hiếu bên tình.”

Đậu Đậu chạy tới ôm lấy chân tôi: “Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?”

Cố Trầm lập tức kéo tôi vào lòng, trái tim anh đ/ập dữ dội như muốn vỡ tung khỏi lồng ngựk. “Xin lỗi em…” Giọng anh khản đặc: “Lần này, hãy để anh được đường đường chính chính theo đuổi em lại từ đầu.”

Sau khi Chu Dự Bạch rời đi, Cố Trầm đứng ngoài ban công hút th/uốc liên tục. Qua lớp kính, bóng dáng anh cô đ/ộc như một pho tượng giữa màn sương khói mờ ảo.

“Khương Vãn, mình dọn về thành phố A đi.” – Anh bất ngờ quỳ xuống trước mặt tôi khi vào nhà.

Thành phố A nơi có tòa biệt thự cũ, cũng là nơi chúng tôi đã đặt bút ký đơn ly hôn ba năm trước.

Tôi run giọng hỏi: “Tại sao?”

Anh áp bàn tay tôi lên má mình, thì thầm: “Vì anh muốn tận mắt chứng kiến đứa nhỏ thứ hai chào đời ở nơi chúng ta bắt đầu.”

Ngày trở về, Cố Trầm dẫn tôi tới một căn penthouse sang trọng giữa trung tâm thành phố thay vì biệt thự cũ. Khi cánh cửa bật mở, tôi lặng người: khắp phòng khách treo đầy những bức ảnh của tôi và Đậu Đậu trong suốt ba năm qua.

“Anh… đồ bi/ến th/ái!” – Tôi thẹn thùng ném chiếc gối ôm vào người anh.

Cố Trầm không né, chỉ bình thản đáp: “Cũng chưa bằng sự nhẫn tâm khi em bỏ anh mà đi.”

Đậu Đậu reo lên khi thấy bức ảnh sinh nhật của mình trên tường. Trong ảnh, tôi đang đội mũ cho con, khóe mắt vẫn còn vương lệ vì lúc đó thằng bé đã ước: “Con muốn có ba”.

Cố Trầm ôm tôi từ phía sau, hơi thở ấm áp: “Từ nay về sau, sinh nhật năm nào cũng sẽ có anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0