Mùa đông khô khan

Chương 2

29/06/2026 18:28

Tính ra, ta và Tạ Thì Trần đã quen biết nhau mười năm nay rồi.

Phụ hoàng ta là một hôn quân, tính đến nay đã trị vì ba mươi năm, chưa từng làm được một việc gì ra h/ồn.

Người đắm chìm trong tửu sắc, hoang d/âm vô độ, h/ãm h/ại trung thần.

Nguyên bản giang sơn Đại Lương khi đến tay người đã lung lay gốc rễ, gian thần lộng hành, chư hầu nhiễu lo/ạn, ngoại bang cũng muốn nhân cơ hội đục nước b/éo cò.

Đến đời người, giang sơn trực tiếp trở thành nơi dân chúng lầm than, khói lửa ngập trời.

Có lẽ bản thân người cũng tự hiểu lấy, để tránh việc chư hầu tạo phản.

Sau khi Tạ lão vương gia cùng các thế lực địa phương ngày càng lớn mạnh, người liền lấy danh nghĩa giao lưu văn hóa, bắt các chư hầu và phiên vương phải đưa con trai mình đến kinh thành làm con tin.

Ta và Tạ Thì Trần chính là quen nhau khi hắn đến kinh thành làm con tin.

Năm đó, Tạ Thì Trần mười lăm tuổi.

Ta chỉ lớn hơn hắn năm tuổi, lại là thầy dạy của họ.

Còn vì sao lại là ta ư?

Bởi vì Phụ hoàng vốn dĩ muốn dạy dỗ bọn họ thành những kẻ phế vật, mà ta lại vừa vặn là một món đồ trang trí xinh đẹp vô dụng.

Không hề khoa trương đâu, về văn, ta không thuộc trọn vẹn cuốn Tam Tự Kinh, về võ, ta còn chẳng đá/nh lại đứa trẻ bảy tuổi, lục nghệ thì khỏi phải bàn, phế đến mức triệt để.

Ta còn thừa hưởng khí chất hôn quân của Phụ hoàng, đặc biệt tinh thông chuyện ăn chơi hưởng lạc, đúng chuẩn một kẻ chẳng ra gì.

Thế nên, giao nhiệm vụ này cho ta là thích hợp nhất.

Cũng vì vậy, buổi học đầu tiên của Tạ Thì Trần khi đến kinh thành, chính là bắt gặp người thầy tương lai của mình đang cùng hoa khôi ở lầu xanh uống rư/ợu đổ xúc xắc.

Quan trọng là, người thầy tương lai của hắn còn chơi thua, sau khi nốc vài chén rư/ợu vào bụng, vì thua mà cay cú, ch/ửi bới ầm ĩ với hoa khôi. Đến lúc cao trào, còn lôi cả tổ tông người ta ra mà hỏi thăm.

Khi đó, Tạ Thì Trần còn ngây thơ liền hỏi tùy tùng của mình, 「Chẳng phải nói Cửu hoàng tử kinh tài tuyệt diễm sao?」

Tùy tùng của hắn nhìn kẻ vô lại như ta, nhất thời không biết phải giải thích với Tạ Thì Trần thế nào.

Nhưng Nhất Hoan, thị nữ kiêm quân sư quạt mo của ta thì biết rõ.

Nhất Hoan liếc nhìn Tạ Thì Trần đang sững sờ không tin nổi, 「Chỉ là thiết lập hình tượng để lừa các ngươi đến kinh thành thôi, đừng nên tin là thật.」

Tạ Thì Trần: 「……」

Tạ Thì Trần phải mất một lúc lâu mới thốt ra được hai chữ, 「Giả sao?」

Sự thất vọng trên gương mặt hắn lộ rõ quá mức, Nhất Hoan nghĩ ngợi rồi lại chữa ch/áy cho ta, 「Tuy nói là hình tượng, nhưng Tạ tiểu thế tử nói xem, có kinh ngạc không nào?」

Thế thì kinh ngạc quá đi chứ, Tạ Thì Trần trực tiếp bị kinh ngạc đến hóa đ/á.

Khi hoàn h/ồn lại, hắn lập tức muốn quay về Bắc Cảnh.

Vừa xoay người, đã bị Nhất Hoan đá/nh một chưởng ngất xỉu, trói gô lại rồi đưa thẳng đến phủ của ta.

Tạ Thì Trần tỉnh dậy, thấy ta đang ngồi bên giường đọc sách không đứng đắn, lại nhìn mình bị trói ch/ặt như bó giò, tức gi/ận đến mức thất khiếu bốc khói.

Hắn gi/ận dữ hỏi: 「Cửu hoàng tử, đây chính là cách ngươi đối đãi với khách khứa sao? Lừa người chưa đủ, còn bày trò b/ắt c/óc?」

Ta chẳng buồn ngước mí mắt, 「Việc này cũng trách ta được sao? Chỉ có thể trách khả năng tuyên truyền chống l/ừa đ/ảo ở Bắc Cảnh các ngươi quá kém cỏi mà thôi.」

Tạ Thì Trần: 「……」

Tạ Thì Trần bị ta chọc tức đến bật cười, lập tức từ yêu chuyển sang gh/ét ta.

Nhưng người đã bị lừa đến kinh thành rồi, ta chắc chắn không thể để hắn rời đi.

Nhiệm vụ Phụ hoàng giao cho ta lúc đó là, bằng mọi giá phải dạy dỗ các vị thế tử thành phế nhân.

Thế nên, sau khi Tạ Thì Trần kiên quyết không chịu làm học trò của ta, ta liền giam lỏng hắn trong phủ của mình.

Cuộc giam lỏng ấy, kéo dài suốt bảy năm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
19.12 K
11 CON RỐI Chương 12.
12 Hãy đợi mẹ Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm