"Quen à?"
Lý M/ộ Nhiễm khẽ hỏi tôi.
"Ừm, cũng coi như vậy."
Coi như đã từng quen biết.
Tôi không định chào hỏi, nhưng Biên Dương đã đi về phía chúng tôi.
"Bạn gái à?"
Giọng cậu ta rất thoải mái, dường như đã buông bỏ chuyện quá khứ.
Cũng phải, chỉ có mình tôi là không thoát ra được.
Dù gì cậu ta sau khi tốt nghiệp đã chạy sang Mỹ.
Tiếp xúc với những điều mới mẻ, bắt đầu một cuộc sống mới.
Chỉ có tôi ngốc nghếch, mỗi ngày cứ đi trên con đường mà chúng tôi đã cùng đi qua, cứ nhớ đến mãi, không thể quên.
Người ở lại, thường là người đ/au khổ nhất.
Cứ quẩn quanh trong quá khứ, không thể thoát ra.
"Không phải, là bạn bè thôi."
Lý M/ộ Nhiễm đã trả lời thay tôi.
Hành động lùi lại của tôi vừa rồi đã làm cô ấy tổn thương.
"Sao cậu lại về nước?"
"Về trường lấy một bộ hồ sơ."
Cuộc đối thoại ngắn đến không ngờ.
Tôi có chút muốn trốn đi.
"Không có việc gì thì chúng tôi đi..."
"Ăn một bữa cơm?"
Biên Dương liếc tôi một cái.
"Không muốn đi cùng cũng không sao, tôi vừa về nước, lát nữa tự mình ăn tạm gì đó cũng được."
Cậu ta đã nói vậy rồi, sao tôi nỡ để cậu ta một mình ăn tạm gì đó, đành phải đồng ý.
Lý M/ộ Nhiễm chủ động nói cô ấy còn có việc phải đi trước, chúng tôi liền vội vàng chào tạm biệt cô ấy.