Niên Hạ Của Anh

Chương 17

13/02/2026 22:09

Tôi vội đưa tay ra đan ch/ặt mười ngón tay với cậu.

Một là để dỗ dành, hai là để hạn chế hành động của cậu.

“Han, em ấy chính là người em đã nói với anh, người yêu của em.”

Han hé miệng, trông như muốn nói gì đó.

Tôi vội ngắt lời anh:

“Han, hôm nay đến đây thôi nhé. Bọn em về trước. Khi nào anh về nước thì báo em một tiếng, em sẽ đưa người yêu em đến tiễn anh, được không?”

Nói xong, tôi kéo nhẹ tay Bùi Triệt.

“Bảo bối, chúng ta về nhà thôi.”

Chiếc xe quen thuộc, người quen thuộc, cơn gi/ận quen thuộc, màn kịch quen thuộc.

Người làm sai nên là người cúi đầu trước. Tôi biết điều đó.

Thế nên tôi chọc nhẹ vào đầu ngón tay cậu.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Bùi Triệt không trả lời, nhưng tay cậu cũng không rút ra.

Chiến tranh lạnh không tốt, sẽ làm tổn thương tình cảm. Vì vậy tôi dứt khoát nói hết mọi chuyện với cậu.

Rồi kết thúc bằng lời thề mà cậu thích ép tôi nói nhất:

“Tôi thề, sau này bất cứ việc gặp gỡ hay liên lạc nào với người vượt quá qu/an h/ệ công việc, bạn bè, tôi sẽ không giấu em nữa.”

Bùi Triệt trừng mắt nhìn tôi dữ dằn, vẫn không nói gì.

Giọng tôi lại mềm xuống thêm vài phần.

“Được không, bảo bối?”

Bùi Triệt cắn môi, hừ nhẹ một tiếng đầy ấm ức.

Cậu gi/ận dỗi suốt một ngày, mãi đến tối trên giường mới hoàn toàn trút ra.

Trút được một nửa, tôi còn chưa khóc, cậu đã khóc trước.

Vừa khóc, vừa ghì ch/ặt lấy tôi không cho tôi kịp thở.

Khóc rồi còn liên tục nói mình tủi thân.

“Anh đừng tìm người khác. Anh ta làm được gì, em cũng làm được.”

“Em cũng h/ận bản thân sao không sinh sớm thêm vài năm, sao không thể là người đầu tiên của anh…”

“Lục Thượng Hòa, anh thật sự sắp chơi ch*t em rồi, đừng đối xử với em như vậy được không…”

“Dù anh có muốn tìm, cũng đợi em ch*t rồi hãy tìm, được không?”

Toàn là nói linh tinh.

Chưa kể bình thường người ch*t trước có lẽ là tôi, mà hơn nữa—tôi sao có thể nhẫn tâm đi tìm người khác để làm tổn thương trái tim chú cún nhà mình chứ?

Tôi chủ động nghiêng người, hôn lên khóe môi Bùi Triệt, khàn giọng dỗ dành:

“Không tìm. Tôi không tìm ai hết. Dù em có ép tôi đi tìm tôi cũng không tìm.”

Động tác của Bùi Triệt dần chậm lại. Cậu cúi đầu vùi vào hõm cổ tôi, giọng nghèn nghẹn:

“Anh nói rồi đấy. Phải làm được. Nếu không em thật sự sẽ rất gh/ét anh.”

Tôi nâng cánh tay đã mỏi nhừ lên, xoa đầu cậu.

“Lại gh/ét tôi rồi à? Nhưng tôi rất thích em.”

“Em mới không thích anh đâu… em là yêu anh.”

Trái tim tôi mềm nhũn ra thành một mớ hỗn độn. Dù vừa rồi bị cậu hành cho có chút bực, tôi vẫn nghiêng đầu hôn lên vành tai cậu.

“Tôi cũng yêu em.”

_END_

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8