Trong nhà tối đen như mực, nhưng không có tiếng phản hồi.

"Đoạn Khoát!" Tôi bắt đầu thấy gi/ận rồi, "Anh mà còn không ra, sau này đừng bao giờ ra nữa!"

Mặc cho tôi đe dọa thế nào, căn nhà vẫn im lìm như c//hết. Đoạn Khoát thực sự biến mất rồi sao?

Không, nhất định không phải vậy. Chắc chắn anh ấy đang trêu chọc tôi thôi.

Tôi nuốt xuống vị chua xót nơi cổ họng: "Tôi chỉ nói lẫy thôi Đoạn Khoát, anh ra đi được không?"

Tôi bước tới hai bước, định bật đèn. Vô tình va phải cạnh bàn trà.

Góc kính dù đã được mài nhẵn nhưng vẫn khiến tôi đ/au đến thấu xươ/ng.

Đứng không vững, tôi ngã khụy xuống sàn nhà.

Nước mắt không tự chủ được mà tuôn rơi.

Tôi biết rồi.mĐoạn Khoát thực sự không còn ở đây nữa.

Anh ấy sẽ không bao giờ đứng nhìn tôi bị thương. Và cũng chưa bao giờ biết đùa kiểu này với tôi.

16

Chẳng biết đã ngồi trong bóng tối bao lâu. Gương mặt khô khốc vì nước mắt.

Tôi bò dậy, mò mẫm bật đèn.

Ngay vào lúc tôi cứ ngỡ Đoạn Khoát của những ngày qua thực sự chỉ là do tôi tưởng tượng ra.

Tôi vào phòng tắm, cởi bỏ quần áo chuẩn bị tắm rửa.

Từ khóe mắt, tôi nhìn thấy trong gương, nơi thắt lưng mình vẫn còn in hằn những vết hôn.

17

Tôi quay lại cuộc sống bình thường.

Mỗi ngày đi làm rồi tan làm, thỉnh thoảng đi dạo siêu thị.

Thẩm Chỉ đã quay về trụ sở chính, tôi cũng không còn liên lạc với anh ta nữa.

Mọi thứ dường như chẳng có gì khác biệt so với trước đây, ngoại trừ việc Đoạn Khoát không còn xuất hiện.

Gần đến mùa tốt nghiệp, công ty gần đây có thêm không ít người mới.

Dưới trướng tôi cũng được phân cho một cậu thực tập sinh đi theo.

Tên là Viên Trác, một chàng trai trẻ. Làm việc nghiêm túc, không lười biếng, dẫn dắt cậu ta cũng khá nhẹ nhàng.

Chỉ là Viên Trác đối với tôi có chút nhiệt tình quá mức.

Tâm tư của cậu ta rất dễ đoán, hoàn toàn không biết che giấu, giống như một chú chó con vui vẻ không lo âu.

Sau khi Viên Trác xoay quanh tôi được hai ngày, cậu ta lầm bầm tìm đến tôi: "Anh Lâm, bút của em lại biến mất rồi, mất tận bảy cây rồi đấy. Chỗ mình đâu phải bệ/nh viện đâu, sao lại có người hay 'cầm nhầm' bút thế nhỉ??"

Tôi khẽ mỉm cười, lấy một cây bút trên bàn làm việc đưa qua.

"Chắc là có người cầm nhầm thôi."

Viên Trác gật đầu, tin sái cổ.

Tan làm về đến nhà, rèm cửa lại bị kéo ra một góc.

Đoạn Khoát dường như rất muốn để ánh nắng chiếu vào phòng, nhưng lại sợ tôi không thích, nên lần nào cũng chỉ kéo một góc nhỏ.

Tôi tiến lên kéo kín rèm lại, căn phòng trở lại bóng tối bao trùm.

"Cậu ta chỉ là thực tập sinh thôi, anh đừng làm ảnh hưởng đến công việc của người ta."

Tôi hướng về phía căn phòng trống rỗng, lẩm bẩm một mình.

Đoạn Khoát từ ngày hôm đó không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng anh ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi.

Dù tôi không nhìn thấy anh ấy.

Tôi chỉ đoán đại khái được suy nghĩ của anh ấy.

Thấy cơ thể tôi suy yếu, anh ấy muốn tôi tiếp tục sống tốt chăng.

Nhưng rõ ràng tôi đã nói với anh ấy rồi, dù tôi có c//hết cũng không sao cả.

Chẳng biết anh ấy còn bướng bỉnh điều gì nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm