3
Diêm Bác Văn quả thật không tìm người khác nữa, trong một khoảng thời gian rất dài. Nhưng vẻ u uất giữa mày anh ngày càng nặng, trên người lúc nào cũng phảng phất mùi th/uốc lá.
Rồi anh lại tìm người khác.
Là một cậu nhóc trẻ tuổi, tôi thấy họ bước ra từ tư gia của Diêm Bác Văn. Cậu nhóc đi khập khiễng, gương mặt tràn đầy sự thỏa mãn. Tôi đi khám bác sĩ tâm lý, đủ mọi cách đều đã thử, hành hạ bản thân đến mức sụt mười mấy cân. Vẫn không chữa khỏi.
Diêm Bác Văn bắt đầu tặng tôi đủ loại quà cáp đắt tiền, đối xử với tôi tốt hơn, dịu dàng hơn trước, dành nhiều thời gian ở bên tôi hơn. Tôi không hiểu đây có phải là tình yêu hay không. Nhưng tôi xem tivi, từng thấy những tình tiết tương tự.
Đó không gọi là yêu, đó gọi là bù đắp.
Trên người Diêm Bác Văn bắt đầu xuất hiện mùi nước hoa lạ. Từ lén lút lúc ban đầu, đến sau này là đường hoàng công khai. Trên cổ anh xuất hiện vết hôn đầu tiên. Tôi nhìn chằm chằm vào nó rất lâu.
Anh nói: "Xin lỗi em, em ấy không hiểu chuyện, sau này sẽ không còn nữa."
Cái "không hiểu chuyện" này, rồi sẽ có kẻ "hiểu chuyện" khác thay thế thôi.
"Em yên tâm, anh sẽ không chia tay em, cũng sẽ không dẫn ai về nhà nữa."
"Diêm Du, em sẽ hiểu cho anh, đúng không?"
Tôi không hiểu thế nào mới tính là hiểu. Tôi chỉ cảm thấy đ/au, đ/au hơn cả những trận đ/ấm đ/á ngày xưa. Đấm đ/á chỉ ở bên ngoài, cho thời gian là sẽ lành. Còn trái tim tôi như bị khoét đi một mảng, vết thương nằm ở bên trong, nước mắt cứ chảy ngược vào lòng, vết thương cứ thế mưng mủ.
Đến cuối cùng, không phải là lành lại. Mà là tê liệt.
Tôi tự an ủi mình. Anh ấy nói anh ấy yêu tôi. Vậy chắc chắn là anh ấy yêu tôi rồi.
Dẫu cho trước đây anh nói chúng tôi là "ở bên nhau". Về sau anh lại nói tôi đã "theo" anh nhiều năm. Tôi không phân biệt được "ở bên nhau" và "theo" khác nhau chỗ nào. Chỉ biết ngày trước anh có một người bạn, dắt theo cô gái xinh đẹp đến, anh nói đó là "theo". Sau này anh dắt vợ mình tới, đó mới gọi là "ở bên nhau".
Vậy thì vô nghĩa cả thôi. Theo hay ở bên nhau, cũng vậy cả.
Diêm Bác Văn từng nói với tôi:
"Hai người đàn ông không thể kết hôn. Nhưng tình yêu em dành cho anh sẽ không bao giờ biến chất."
Mặc dù sau đó, anh cũng từng nói câu đó với rất nhiều người khác nhau.
Anh yêu em.
Diêm Bác Văn từng dạy tôi thế nào là xa xỉ phẩm, thế nào là hàng đại trà.
Anh nói, xa xỉ phẩm là những thứ đắt đỏ, khan hiếm, xinh đẹp. Những món xa xỉ phẩm đỉnh cấp, giống như chiếc xe anh rất thích kia, trên đời chỉ có một chiếc. Anh đã m/ua bản quyền, chiếc xe đó không được sản xuất nữa, trở thành tuyệt bản.
Còn hàng đại trà, là ai cũng có thể sở hữu.
Tôi bước ra đường, anh có, cô ấy có, bọn họ đều có...
Anh nói với tôi:
Thứ anh cho tôi, đều là xa xỉ phẩm.
Những thứ đó rất đẹp, nhưng thực ra tôi không thích nhiều đến thế, không khao khát nhiều đến thế.
Thứ tôi muốn nhất, thích nhất.
Đã trở thành hàng đại trà rồi.