Tai Bay Vạ Gió

Chương 15

05/07/2026 21:38

Cố Ngưỡng đích thực là một tên đi/ên.

Tôi ngẩng đầu nhìn bóng đèn phẫu thuật, dần dần mất đi ý thức dưới tác dụng của th/uốc gây mê.

Thế nhưng trong tâm trí bỗng dưng nhớ lại lời vị bác sĩ ngoại quốc dùng thứ tiếng Trung lưu loát miêu tả chi tiết về ca phẫu thuật này:

"Chúng ta sẽ cấy một tuyến thể nhân tạo vào gáy của cậu ấy, thông qua một số biện pháp đặc th/ù để kí/ch th/ích sự phân hóa lần hai, giúp cậu ấy từ một alpha phân hóa thành omega một cách an toàn và không có tác dụng phụ. Những đặc trưng giới tính khác cũng sẽ phát triển lần hai, ví dụ như..."

"Chỉ là, tuyến thể nhân tạo rốt cuộc vẫn không thể bằng tuyến thể tự nhiên được. Việc kết hợp đá/nh dấu sau này chỉ có thể coi là tiệm cận với đá/nh dấu vĩnh viễn, thế nhưng xét về mặt duy trì thời gian thì vẫn còn chút thiếu sót, cần phải đá/nh dấu lại theo chu kỳ."

"Cậu ấy cũng sẽ có kỳ phát tình y hệt một omega bình thường. Thực ra xét ở một góc độ nào đó, cuộc phẫu thuật này mang lại lợi ích rất lớn cho cậu ấy. Tuyến thể rất quan trọng đối với chúng ta, việc cậu ấy c/ắt bỏ tuyến thể để lại ảnh hưởng lớn hơn rất nhiều so với bản thân cậu ấy tưởng tượng, bất luận là xét về mặt tuổi thọ hay là sức khỏe đi chăng nữa."

Tôi thấy vô cùng nực cười, mang lại lợi ích rất lớn cho tôi sao?

Cố sức mở choàng mắt, tôi li/ếm li/ếm đôi môi khô khốc, chỉ cảm thấy toàn thân nóng ran khô rát vô cùng, tựa như đang bị nhét vào trong lò lửa vây.

Cơ thể mềm nhũn, mồ hôi nhễ nhại, cơn bốc hỏa cứ dai dẳng không dứt, tôi cảm thấy mình tựa như đang chới với giữa biển khơi m/ù mịt, r/un r/ẩy đến không sao tự chủ được.

Cố Ngưỡng vén lọn tóc ướt đẫm mồ hôi của tôi lên, dùng những ngón tay phác họa từng đường nét trên khuôn mặt tôi. Đầu ngón tay cậu ta mát lạnh, nhưng lại tựa như đang dẫn dụ ngọn lửa nóng bỏng trong cơ thể tôi, khiến người ta không kìm được mà muốn tìm ki/ếm, đuổi theo.

Hóa ra đây chính là kỳ phát tình của omega.

Chương 11:

Sẽ sinh ra khao khát vô tận đối với alpha, sẽ khao khát c/ầu x/in sự đá/nh dấu từ đối phương, thậm chí còn biết cong đuôi van nài những cái vuốt ve yêu chiều của đối phương nữa.

Mùi hương trên người Cố Ngưỡng rất dễ ngửi, nhưng tôi chưa bao giờ ngửi thấy mùi tin tức tố của cậu ta.

Sau gáy sưng tấy và nóng ran, theo từng cái chạm của Cố Ngưỡng, nó như thể có sinh mệnh mà nhảy múa đ/ập liên hồi.

Đôi mắt của Cố Ngưỡng sâu thẳm tựa như đ/á hắc diện thạch, khuôn mặt tuấn mỹ lúc này đang chất chứa một d/ục v/ọng nguy hiểm đến kinh người.

Tôi cấu ch/ặt lấy lòng bàn tay, cố gắng ép bản thân phải tỉnh táo: "Đây chính là thứ cậu muốn sao? Đưa th/uốc ức chế cho tôi!"

Cậu ta bóp ch/ặt cằm tôi, hơi thở nóng rực phả vào sau gáy: "Không có th/uốc ức chế."

Kỳ phát tình đầu tiên đối với kẻ sử dụng tuyến thể nhân tạo để phân hóa lần hai như tôi mà nói, chẳng khác nào cực hình.

Răng nanh của Cố Ngưỡng cọ xát qua lại trên tuyến thể của tôi, nhưng lại chần chừ mãi không chịu cắn xuống. Bàn tay cậu ta mơn trớn bên sườn cổ tôi, giọng nói khàn khàn, mang theo sự dụ dỗ: "Trì Ngộ, cho tôi đá/nh dấu anh được không?"

Giọng điệu của cậu ta như đang dò hỏi, thế nhưng động tác lại chẳng cho phép tôi được cự tuyệt. Cậu ta hoàn toàn có thể dùng sức ép buộc, nhưng lại cứ khăng khăng bắt tôi phải mềm lòng, phải van xin cậu ta.

Tôi cuộn tròn người lại, nghiến ch/ặt răng, gắng gượng chịu đựng sự giày vò.

Cuối cùng, cậu ta cũng áp người xuống, răng nanh cắm phập vào tuyến thể, tựa như dã thú đang ngoạm ch/ặt lấy con mồi của chính mình.

Một lượng lớn tin tức tố được tiêm vào tuyến thể của tôi, mùi vị nồng nặc đến chói mũi, là một mùi gỉ sắt đặc trưng.

Nếu phải dùng một thứ gì đó để miêu tả, thì nó giống hệt như mùi m/áu tươi sau khi bị ngọn lửa th/iêu đ/ốt vậy.

Cậu ta bẻ cằm tôi quay lại, rồi trao cho ta một nụ hôn ngập tràn mùi m/áu tanh.

Hai cánh tay hệt như một chiếc gông cùm siết ch/ặt lấy tôi, hệt như một con á/c long đang ôm khư khư lấy bảo vật mà nó cư/ớp được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
11 Ba quy tắc Chương 11
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đả Hồn Tiên Ngoại Truyện: Ngọn đèn 25 năm

Chương 12
Khi tôi vừa chào đời, trưởng bối trong tộc đã xem mệnh cho tôi, nói rằng số mệnh của tôi là “ngọn đèn 25 năm”. Điều đó có nghĩa là tôi chỉ có thể sống đến năm 25 tuổi. Nhưng mệnh tôi lại vượng phu, nhà nào cưới được tôi, nhà đó sẽ được phúc đức soi sáng như đèn. Hơn nữa, chỉ cần sau khi tôi chết vẫn tiếp tục thờ phụng tôi, thì con cháu đời đời trong gia đình ấy đều có thể được tôi phù hộ. Vì thế, tôi còn chưa đầy một tháng tuổi, người đến nhà hỏi cưới đã suýt giẫm nát bậc cửa nhà tôi. Cha tôi chẳng những không lo lắng cho tính mạng của tôi, ngược lại ngày nào cũng bận rộn chọn lựa những người con rể được đưa đến tận cửa. Mẹ tôi đang ở cữ đã làm ầm ĩ một trận, nhưng căn bản chẳng có ai để tâm. Sau đó, bà cũng không làm loạn nữa, chỉ ngày ngày ôm chặt lấy tôi trong lòng. Khi tôi còn chưa tròn 1 tuổi, đã được định hôn ước từ bé với một cậu bé họ Trịnh, lúc ấy mới 6 tuổi. Nhưng mẹ tôi không cho bọn họ có cơ hội cử hành nghi lễ đính hôn. Ngay trong đêm hôm đó, bà ôm tôi lén lên chuyến tàu trở về nhà ngoại. Năm nay, vừa qua sinh nhật 24 tuổi, tôi đột nhiên nhận được hai tấm thiệp mời. Một tấm là thiệp hỷ, mời dự đám cưới của người họ Trịnh. Một tấm là thiệp tang, người chết chính là cha tôi.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
286
Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
Âm Châu Chương 12