Màn đêm buông xuống, cuối cùng thì sự cuồ/ng nhiệt của một chuyến du lịch tốt nghiệp cũng ập đến.

Sau khi ăn uống no say, mọi người bèn lôi ra một thùng bia, chẳng mấy chốc xung quanh đã chất đống những vỏ lon rỗng tuếch.

Hạ Trì vì chuyện buổi chiều mà rầu rĩ không thôi, luôn tìm cơ hội để cố gắng giải thích với tôi.

Tôi nháy mắt ra hiệu với đám anh em chí cốt, bọn họ lập tức hiểu ý ngay.

"Anh Hạ, tụi này đều là anh em chí cốt của chị Chu cả. Vào đây làm ly nào!"

"Mấy cậu đợi đã, tôi phải tìm Hiểu Hòa..."

Tôi tranh thủ cơ hội chuồn ra ngoài. Hạ Trì vẫn nằng nặc muốn bám theo nhưng cánh tay đã bị hai người kẹp cứng từ hai bên trái phải.

"Không uống tức là không nể mặt anh em bọn này rồi!"

"Đi đi đi, tối nay không say không về!"

...

Gió đêm giữa chốn rừng núi thổi hiu hiu, tiếng ve kêu râm ran không ngớt.

Thì ra chỉ mất có nửa ngày ngồi xe từ thành phố là đã có thể chiêm ngưỡng một bầu trời đêm tuyệt đẹp như thế này rồi.

Chương 7:

Vào những tháng ngày cuối cùng của kiếp trước, tôi luôn chìm đắm trong tận cùng đ/au khổ, chưa từng lưu tâm đến bầu trời rực rỡ nhường này.

Dải tinh tú sáng lấp lánh như dát bạc, vầng trăng khuyết cong cong êm đềm khiến đầu óc tôi cũng dần thả lỏng trở nên trống rỗng.

Tiếng bước chân quen thuộc dần tiến lại gần.

Mùi bồ kết quen thuộc ban sáng men theo làn gió đêm nhè nhẹ bay tới.

Người đó ngồi xuống ngay bên cạnh tôi.

"Tránh xa Hạ Trì ra một chút. Cậu ta không hợp với cậu đâu."

Tôi tưởng như mình vừa nghe được một câu chuyện nực cười nhất trần đời.

"Không hợp sao? Vậy ai mới hợp? Là cậu chắc?"

Thật buồn cười làm sao! Rõ ràng cậu ấy là người từ một cách tuyệt tình đến nhường ấy, vậy mà tay lại vươn dài quản được rộng thế cơ đấy.

Tống Kinh Triệt không hề lên tiếng phản bác. Cậu ấy đan hai tay vào nhau, dường như đang ngẫm nghĩ một chuyện gì đó vô cùng hệ trọng.

"Nếu cậu chọn cậu ta, sau này cậu sẽ phải chịu tổn thương đấy. Cậu ta và…"

Đột nhiên phía sau lưng truyền đến tiếng người ồn ào xôn xao.

Có người hớt hải nói lớn: "Mọi người có ai thấy Hạ Trì lớp 6 đâu không?"

Tôi sững người: "Lúc nãy chẳng phải cậu ấy vẫn còn đi với…"

Khóe mắt tôi liếc nhìn sang đám anh em chí cốt đang uống rư/ợu say khướt ngả nghiêng bên cạnh.

"Cậu ấy đi mãi mà không thấy quay lại lều, điện thoại cũng gọi không được luôn. Chúng tôi lo quá."

Hạ Tiểu Hà bỗng nhiên lao xộc tới túm ch/ặt lấy tay tôi, giọng nói r/un r/ẩy không thôi.

"Hiểu Hòa à, tớ xin cậu giúp tớ hỏi thăm bạn của cậu xem rốt cuộc A Trì đã đi đâu rồi. Vừa nãy bọn họ còn nhậu chung với nhau. Tớ nghe người ta bảo nửa đêm ở quanh đây hay có rắn đ/ộc xuất hiện lắm, tớ sợ…"

Tống Kinh Triệt bèn gỡ tay cô ta ra khỏi người tôi, khẽ khàng trấn an: "Đừng quá lo lắng. Khu vực này đều là đồi núi đã được người ta quy hoạch và khai thác cả rồi."

Tôi túm ch/ặt lấy thằng B đang say khướt kéo dậy một cách th/ô b/ạo: "Này, Hạ Trì đi đâu rồi hả?"

Thằng B lờ đờ mở mắt: "Lúc nãy nó bảo đi tiểu, tụi tao cũng đâu thể… vác mặt đi theo nó được?"

Tôi bực mình lắc mạnh cho nó tỉnh ngủ: "Nói rõ ràng xem nào, nó đi tiểu theo hướng nào hả?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
9 Độ Vong Xuyên Chương 8
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết rơi trên sông Nghiên, chẳng soi bóng tinh tú đêm

Chương 7
Giới thiệu: Đêm tân hôn, Giang Nghiên Xuyên mang về một thùng vé số để sỉ nhục tôi. Cha tôi vì trốn nợ vay nặng lãi mà nhảy lầu tự vẫn, tôi một mình lo liệu tang lễ cho ông. Anh ta lại dẫn theo tình nhân là Lâm Chỉ Nhu dọn vào phòng tân hôn, dùng việc rót vốn đầu tư để ép tôi phải cúi đầu. Tôi đốt giấy chứng nhận kết hôn, bán sạch trang sức, nộp đơn phá sản, cuối cùng tại sân bay, tôi hất tay anh ta ra khi anh ta đang quỳ xuống cầu xin, rồi một mình đi đến vùng Tây Bắc để dạy học. Tác phẩm khắc họa tinh tế sự bạo hành lạnh trong cuộc hôn nhân hào môn, nỗi tuyệt vọng khi mất đi người thân, cùng quá trình tự cứu rỗi đầy quyết liệt của nữ chính. Kết thúc đau lòng lấy đi nước mắt của độc giả, tình tiết truy thê hỏa táng trường (theo đuổi vợ sau khi hối hận) vô cùng cảm động.
6