2

Phương Dư giới thiệu cho tôi một công việc làm thêm, ca tối ở cửa hàng tiện lợi.

Giờ tan ca rất muộn, vừa khéo lệch hẳn với thời gian Trần Khước Chi hẹn gặp tôi.

Đêm trước ngày bắt đầu làm thêm, tôi đạp chiếc xe đạp dùng chung, phóng hết tốc lực đến nhà anh, thở hổ/n h/ển gõ cửa.

Trần Khước Chi chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm đã ra mở cửa:

“Tới rồi à? Sao đổ nhiều mồ hôi thế?”

Tôi lúng túng dời ánh mắt đi chỗ khác:

“Không có… tại tôi đi xe đạp tới.”

Anh vươn cánh tay dài, kéo tôi vào lòng.

Cửa còn chưa đóng, anh đã ép tôi vào tủ giày ở huyền quan, cúi xuống định hôn.

Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, tôi sợ bị người ta nhìn thấy, căng thẳng né tránh.

“Đừng trốn.”

Anh lạnh giọng nói, mang theo chút bất mãn.

Tôi nghĩ đến việc mình đổ mồ hôi đầy người, còn anh thì vừa mới tắm xong, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng lại bị anh ôm ch/ặt hơn.

Ngập ngừng một lúc, tôi khổ n/ão nói:

“Anh vừa mới tắm xong mà…”

Bàn tay rộng lớn giữ cằm tôi, buộc tôi ngửa đầu ra sau. Trần Khước Chi chậm rãi nói:

“Không sao đâu, Lý Lý. Lát nữa chúng ta cùng nhau tắm.”

Tôi không chống lại nổi Trần Khước Chi. Trên người anh có một loại áp bức Alpha bẩm sinh, từng cử chỉ đều mang theo sự mạnh mẽ và không cho phép phản bác.

Bị anh ôm một lúc, tôi quay đầu đi, chậm chạp nói:

“Trần Khước Chi, dạo này tôi phải bận làm thêm, có thể không kịp xem tin nhắn… nên tôi muốn xin anh nghỉ mấy ngày.”

Động tác ôm tôi của anh khựng lại.

Anh đẩy tôi ra, xoay người, hai chúng tôi lập tức đối mặt nhau.

Hàng mày anh hạ thấp:

“Tôi có thể đưa tiền thuê em ở bên tôi.”

Tôi mím ch/ặt môi, nặn ra một nụ cười gượng gạo, lắc đầu từ chối ý tốt của anh.

Ba tháng ở bên Trần Khước Chi vốn dĩ chỉ là một cuộc giao dịch.

Nếu còn dính dáng thêm đến tiền bạc, tôi sợ đến khi anh chán rồi, ân tình này tôi không trả nổi.

Ánh mắt Trần Khước Chi trầm xuống, giọng nói lạnh đi:

“Em định phân rõ ranh giới với tôi sao? Xin nghỉ? Ở chỗ tôi, không có chuyện ‘xin nghỉ’ đâu, Lý Lý.”

Anh đột ngột siết ch/ặt bàn tay đang đặt trên eo tôi.

Giọng nói vừa hời hợt vừa nghiêm túc, siết đến mức tôi khó thở, gấp đến đỏ cả mặt:

“Tôi xin nghỉ rồi sẽ bù lại mà!”

“Được. Vậy lần sau gặp nhau, chúng ta hẹn lại thời gian.”

Tôi nghiền ngẫm giọng điệu của anh, hình như anh đang gi/ận.

Mỗi lần gi/ận, anh đều thích mặc kệ tôi, tôi nhắn gì anh cũng không trả lời.

Tôi miệng lưỡi vụng về, không biết dỗ dành anh thế nào, chỉ có thể lúng túng quay lưng lại, lộ ra tuyến thể sau gáy, nhỏ giọng nói:

“Tối nay… anh có thể thử đ/á/nh dấu tôi.”

“Em không sợ đ/au à?”

Trần Khước Chi liếc tôi một cái, giọng nói đầy gai.

Beta rất khó bị Alpha đ/á/nh dấu, nên mỗi lần Trần Khước Chi đều phải mất rất lâu.

Tôi tuy chịu đ/au giỏi, nhưng cũng không chịu nổi sự dày vò đó.

Nhưng tôi muốn làm anh vui, chỉ có thể giả vờ bình thản lắc đầu:

“Tôi không sợ đ/au.”

“Được, là em nói đấy.”

3

Sau khi bắt đầu làm ca tối, Trần Khước Chi trở nên xa gần khó đoán.

Anh không còn chủ động nhắn tin chúc tôi ngủ ngon, cũng không hẹn tôi nữa.

Trước mặt người khác, chúng tôi vẫn duy trì mối qu/an h/ệ bạn cùng phòng xa cách lạnh nhạt; sau lưng, tôi chỉ cần gọi là có mặt, tiếp tục mối qu/an h/ệ giao dịch với anh.

Chỉ là anh bỗng nhiên mất liên lạc.

Tôi nghi ngờ anh vẫn đang gi/ận chuyện tôi đi làm thêm.

Vốn dĩ tôi nên cảm thấy thoải mái, vậy mà khi đi làm tôi lại lơ đãng nghĩ đến anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm