Sau khi tháp tùng Vệ Tầm chơi bời đi/ên cuồ/ng ở thành phố A suốt một tháng trời, ông ba tuyệt vọng của cậu ấy cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.
Hai ba con mỗi người lùi một bước.
Một người hứa sẽ không tự ý tìm vợ sắp cưới cho con trai nữa, một người hứa sẽ không đi rêu rao xu hướng tính dục khắp nơi làm mất mặt ba mình nữa.
Nhiệm vụ "bạn trai" của tôi đã hoàn thành, liền dứt khoát "chia tay" với Vệ Tầm.
Tại buổi tiệc chia tay, Vệ Tầm ôm eo tôi làm nũng:
"Đừng chia tay mà, đừng chia tay mà."
Chương 6:
"Phim giả tình thật tôi cũng không bài xích đâu nha~"
Tôi gật đầu đồng ý:
"Được thôi, để tôi nằm trên đi."
Vệ Tầm lập tức buông tay ra, nâng ly rư/ợu lên cụng ly với tôi:
"Cạn ly cho tình bạn vĩ đại của chúng ta."
Tôi bị cậu ấy chọc cho cười ngặt nghẽo.
Đang đùa giỡn thì bỗng nghe thấy một giọng nữ quen thuộc:
"Ơ, Hạ Tinh, Vệ Tầm."
"Thật là trùng hợp."
Tôi và Vệ Tầm đồng loạt quay đầu lại, đ/ập vào mắt là nụ cười duyên dáng của Ôn Nhã.
Tầm nhìn hơi lệch đi một chút, dừng lại trên cánh tay cô ấy đang khoác tay Hạ Mục Hoài, rồi nhanh chóng lướt qua.
Người đang bị cô ấy khoác tay thì đứng nghiêng người sang một bên, chẳng thèm liếc nhìn chúng tôi lấy một cái.
Từ góc độ này của tôi, chỉ có thể nhìn thấy khóe môi đang mím ch/ặt của anh ấy.
Tình cờ gặp gỡ thôi mà cũng không vui đến vậy sao.
Tôi không kìm được mà lẩm bẩm trong bụng.
Có giỏi thì m/ua đ/ứt luôn cái thành phố A này rồi đuổi cổ tôi ra khỏi đây đi chứ.
Ôn Nhã đứng hàn huyên với chúng tôi một lúc lâu, rồi như thể cuối cùng cũng nhận ra tâm trạng không tốt của Hạ Mục Hoài, cô ấy mới mang vẻ mặt có chút bất đắc dĩ mà chào tạm biệt chúng tôi.
Sau khi hai người họ đi khuất, một bóng đen sượt qua bàn của tôi và Vệ Tầm.
Tôi tình cờ ngẩng lên nhìn thoáng qua, cảm thấy người này có vẻ quen mặt, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã từng gặp ở đâu.
Nhìn chằm chằm vào bóng lưng của người đó vài giây, tôi đột nhiên đứng phắt dậy.
Lần trước lúc ông ta bám theo Ôn Nhã có đeo khẩu trang, nên tôi không nhận ra.
Nhưng cái khuôn mặt đó, dù có ch*t tôi cũng không bao giờ quên được.
Chính vì con người đó, tôi mới sợ hãi đến mức không dám gặp mặt Hạ Mục Hoài nữa, thậm chí không tiếc cả việc giả ch*t để ra nước ngoài.
Mục tiêu của ông ta vốn dĩ không phải Ôn Nhã, người ông ta muốn tiếp cận, chỉ có thể là Hạ Mục Hoài.
Vội vã nói lời tạm biệt với Vệ Tầm, tôi lập tức bám theo người đàn ông kia.
Dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể để Hạ Mục Hoài nhìn thấy ông ta thêm một lần nào nữa.
Không rõ do ông ta chọn đi đường tắt, hay là Hạ Mục Hoài và Ôn Nhã thực sự đi về hướng đó.
Ông ta rẽ vào một con hẻm nhỏ chật hẹp, tối tăm m/ù mịt.
Cái loại địa hình thế này lại rất đúng ý tôi.
Tôi rảo bước tiến lên, không chút chần chừ tung một cú đ/á thẳng vào bóng lưng đó.
Gã đàn ông ngã nhào xuống đất trong tư thế không kịp phòng bị, lúc đang lồm cồm bò dậy lại bị tôi dùng một đầu gối đ/è nghiến xuống mặt đất.
"Ai cho ông cái gan bám theo Hạ Mục Hoài?!"
"Sao ông dám xuất hiện trước mặt anh ấy thêm lần nữa?!"
Tôi h/ận đến mức nghiến răng nghiến lợi, chỉ h/ận không thể gi*t ch*t ông ta ngay tại chỗ.
Gã đàn ông thở dốc vùng vẫy một hồi, rồi bỗng nhiên bật cười kh/ùng khục.
Tôi linh cảm có điều chẳng lành, vừa định lùi lại để giữ khoảng cách thì đã bị ông ta vòng tay ngược ra sau, dùng một chiếc khăn bịt ch/ặt lấy miệng và mũi.
Trong cơn váng vất, tôi mơ hồ nghe thấy giọng nói u ám của gã đàn ông:
"Hạ Tinh à, mày từng điều tra tao, lẽ nào tao lại không điều tra mày sao?"
"Mày có biết hôm ở buổi tiệc, khi tao phát hiện ra mày vẫn còn sống sờ sờ ra đó, tao đã vui mừng đến nhường nào không!"
"Mày còn hữu dụng hơn con ả Ôn Nhã kia nhiều."