Phà Âm Dương

Chương 3

06/05/2025 11:51

Hôm sau, như thường lệ, tôi nhận từ tay ông ngoại bình sữa nóng hổi thì trông thấy một cô tóc ướt sũng đứng thẫn thờ cách đó không xa.

Trước đây, tôi từng kể với Tiểu Hoa rằng thường xuyên thấy những người kỳ lạ trước cổng nhà, khi thì chú, lúc lại cô, nhưng đều mang vẻ mặt đờ đẫn, lầm lũi bước đi chẳng nói năng gì.

Tiểu Hoa bảo, họ đều là những người đáng thương, nếu tôi không sợ thì có thể trò chuyện cùng họ.

Nhìn bộ quần áo rá/ch tả tơi cùng làn da trắng bệch pha xanh của người cô kia, tôi chỉ thấy hơi lạ chứ chẳng thấy đ/áng s/ợ.

"Cô ơi, cô có lạnh không? Bình sữa của cháu còn ấm nè, cô ôm ủ ấm một chút nhé?"

Thấy tôi đưa bình sữa tới, vẻ mặt vô h/ồn của cô thoáng chút bối rối: "Cháu... cháu nhìn thấy cô à? Không sợ cô sao?"

Tôi không hiểu tại sao mọi người đều nghĩ tôi phải sợ hãi.

"Cháu không sợ cô đâu. Nhưng cháu sợ cô bị lạnh ấy!"

Tôi mở nắp bình sữa, giơ lên cho cô ngửi như thường làm với Tiểu Hoa: "Cô ngửi đi, sữa thơm lắm. Cô uống chút cho ấm bụng."

Cô cúi xuống hít một hơi thật sâu, những vết xanh tím trên da dần biến mất, ngay cả quầng thâm đen sì quanh mắt cũng nhạt đi trông thấy.

"Cảm ơn cháu, giờ cô đỡ lạnh hơn rồi."

"Cô định đi đâu thế? Sao không mặc thêm áo ấm? Dễ cảm lắm đó."

Nghe tôi hỏi, đôi mắt cô long lanh ngấn lệ như Tiểu Hoa hôm trước. Tôi chăm chú nhìn kỹ, phát hiện dưới lớp vải rá/ch tả tơi là vô số vết thương chi chít trên người cô:

"Cô ơi! cô có đ/au không? Ai đ/á/nh cô thế?"

Tôi đưa tay định chạm vào thì phát hiện bàn tay xuyên thẳng qua thân hình cô.

"Cảm ơn cháu. Giờ cô không đ/au nữa rồi. Nhưng cháu tốt bụng thế, có muốn giúp cô một việc không?"

"Cô có một bí mật quan trọng muốn gửi lại, đã ch/ôn dưới ngôi m/ộ thứ tư hàng thứ tư ở khu m/ộ phía đông núi Nam Sơn. Đó là m/ộ tổ tiên nên không ai dám đụng vào. Khi nào cháu lớn, hãy tới đó đào lên, tự khắc sẽ biết phải làm gì."

Vừa dứt lời, tôi trông thấy bóng người mặc toàn đồ đen tiến lại phía sau lưng cô. Cô vội ngồi xổm xuống, dịu dàng nói:

"Quay lại đi cháu. Cô phải đi rồi. Nhớ lời, lớn lên hãy đi tìm bí mật mà cô dặn nhé."

Tôi ngơ ngác ngoảnh đầu, chỉ cảm thấy luồng khí lạnh thoảng qua sau gáy, mọi thứ đã trở về yên tĩnh như cũ.

Kể chuyện những người mặc đồ đen ấy cho Tiểu Hoa nghe, cô bạn nghiêm mặt dặn: "Đừng để ý, càng không được nói chuyện với họ."

"Tiểu Hoa, cậu ra ngoài chơi với tớ đi?"

Tôi muốn rủ bạn mình xuống, đứng nhoài người trên tường mãi trông nguy hiểm quá.

"Không được đâu, mình không ra ngoài đó được." Giọng cô bạn buồn thiu.

"Vậy tớ qua chỗ cậu chơi nhé?"

Đúng lúc đó, bà ngoại đi chợ sớm về nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Mộng Mộng, cháu đang nói chuyện với ai thế?"

Tôi chỉ tay lên tường: "Bạn gái nhà bên ạ."

Bà ngoại vội bịt mắt tôi, bế vội vào nhà.

"Ơ? Tiểu Hoa?"

Tôi giãy giụa thoát khỏi tay bà thì Tiểu Hoa đã biến mất tự lúc nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm