Cẩm Lý Xung Hỷ

Chương 3: Cẩm lý may mắn

09/06/2026 12:47

Tôi cám ơn chị gái đã chiêu đãi mình, vui vẻ ăn một bữa ngon đầu tiên sau 500 năm. Ôi nó hạnh phúc không thể tả. Nước súp chua ngọt mặn vừa đủ, sợi miếng dai dai. Dù là tặng không cho tôi nhưng chị ấy vẫn cho đủ th!t thà tôm cá, ngon quá đi mất. Tôi vui vẻ cảm thán.

“Ngon quá chị ơi!”

Câu nói của tôi có chút to, làm một số người khác đi ngang cũng tò mò quay đầu lại. Cái miệng bóng mỡ của tôi có lẽ khiến họ thèm, thế là họ lại vào quán rồi gọi mỗi người một to. Bỗng chốc quán đông đến chóng mặt. Chị gái bận rộn buôn b/án không kịp, thế là tôi đành tự mang chén bát để vào chậu rồi bước đi. Trước khi rời đi, tôi còn hào phóng cho chị một câu nói “Chúc chị m/ua may b/án đắt”. Mãi đến sau này chị gái mở được vài cửa hàng b/án miếng cay, còn không quên kể lại cho người ta về tôi nữa đó. Cẩm lý may mắn đến nhà, tài lộc sẽ mau đến thôi.

Dù có thân thể này, nhưng tôi lại không có đầy đủ kí ức của cậu ấy, chỉ biết cậu gọi là Lý Ngưng, là con út của một gia đình giàu có làm trong ngành thực phẩm. Trên cậu ấy còn có một anh trai và một chị gái. Tuy rằng gia đình kinh doanh không phải rất lớn nhưng cũng có tiếng trong ngành thực phẩm. Một điều làm tôi ngạc nhiên là Lý Ngưng thích đàn ông, ở trường đại học còn quen một vị thiếu gia nào đó rất có tiếng. Hai người quen nhau trong âm thầm. Nói là quen còn không bằng nói Lý Ngưng rất thích người ta nên lẽo đẽo theo sau, âm thầm làm tên sai vặt, lâu lâu được vị thiếu gia đó tặng lại vài món đồ nho nhỏ.

Thế mà tên chó đó ậm ờ không công khai với Lý Ngưng, lại giới thiệu người yêu là cô tiểu thư họ Châu nào đó, cuối cùng chối bỏ cậu ấy vì anh ta và cô tiểu thư kia môn đăng hộ đối hơn. Lý Ngưng đ/au lòng suốt một thời gian dài, gia đình cậu phát hiện liền nh/ốt cậu trong nhà luôn. Nhưng Lý Ngưng nặng tình lại cứ day dưa mãi với tên thiếu gia đó. Đỉnh điểm là cô tiểu thư kia phát hiện Lý Ngưng và cậu thiếu gia ôm nhau ở trước phòng một khách sạn. Do gh/en t/uông nên cô tiểu thư mới sai người truy sát Lý Ngưng rồi mới có cậu đứng ở đây nè. Tức ch*t cá nhỏ là tôi đó, câu chuyện cẩu huyết vậy mà cũng có thể xảy ra được luôn, tên thiếu gia đó có đẹp như Đại tướng quân của tôi không chớ. Để tôi gặp lại, tôi sẽ cho tên đó xui xẻo đến ch*t.

Tuy vậy, vấn đề quan trọng hiện tại là tôi không có tiền, không có điện thoại, không biết số người thân, cũng không biết đường về nhà. Tại sao cậu Lý Ngưng lại chỉ có tôi một vài kí ức không bổ ích như vậy chứ. Giờ đã xuống tới chân núi rồi mà không biết đi như nào nữa hết. Tôi buồn bực trong lòng mà tiếp tục đi bộ dọc đường, hên xui chắc có người tốt cho đi nhờ vào trong thành phố, lại ki/ếm thêm bữa cơm ké sống qua ngày.

Đang đi bộ đ/á đá vài hòn sỏi dưới chân, bỗng có một chiếc xe dừng trước lại. Chiếc xe nhìn sang trọng lắm, đen thui rất là ngầu luôn. Cửa xe được kéo xuống, một ông lão mang một bộ đồ lam nhìn rất sang trọng, trên tay còn cẩm một chũi hạt gỗ trầm. Tôi gh/ét mấy cái hạt tròn tròn đó lắm, nên đành làm lơ rồi bước đi. Ông lão lại trực tiếp xuống xe đuổi theo tôi. Tôi trẻ, ông ấy già, đuổi kịp hay không là biết rồi đó. Thế mà tôi lại cảm thấy mình đường đường là yêu quái 800 tuổi, không thể ứ/c hi*p ông lão già yếu được. Thế là đành đứng lại chờ ông ấy. Lão già này rõ là muốn tôi mềm lòng, chứ ổng lên xe đuổi theo tôi cũng được mà nhỉ?

Ông lão đến trước mặt tôi, hòa ái cười cười. Hỏi tôi có muốn đi nhờ xe ông ấy vào thành phố không. Tôi nghi ngờ nhìn ông ấy, tự nhủ chắc không phải buôn người đâu nhưng cái nụ cười này sao lại giống ông sư trụ trì năm đó thế không biết. Linh h/ồn của ông ấy cũng có màu xanh, ánh một chút vàng, cho thấy không chỉ là người tốt còn tích một chút công đức nữa. Nhìn con đường xa xôi trước mặt, vẫn là cất sỉ diện leo lên xe đi ké thôi. Ông lão còn có vẻ rất thích tôi, hỏi tôi tên gì, bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, ba mẹ trong nhà thế nào, còn đi học không…. Tôi ngắn ngọn một câu “Mất trí nhớ nên không biết!”

Thế mà ông ấy tin thật, còn nhiệt tình mang tôi đến bệ/nh viện, rồi sai cấp dưới điều tra một số thông tin về tôi. Lần đầu tiên đến bệ/nh viện có chút bỡ ngỡ, nhìn nó hiện đại không biết gấp bao nhiêu lần y quán thời xưa. Có nhiều người mặt đồ trắng đồ xanh đi đi lại lại. Tôi lại theo ông lão đến một phòng khám riêng, người ta gọi là vvip đó. Có một anh chàng bác sĩ trẻ tầm 30 tuổi chờ sẳn, thấy ông lão mang tôi đến còn nhiệt tình chào hỏi.

“Ông nội Hoắc, ông không khỏe chỗ nào sao?”

“Không không, ông rất khỏe, A Tưởng, con giúp ông khám cho cậu bé này, thằng bé mất trí nhớ”

Anh chàng bác sĩ nhìn tôi lại nhìn ông lão rồi lại nhìn tôi. Nhin cách anh ta tôi tin chắc anh ta nghĩ tôi là cháu hoang của ông lão này đó. Mấy câu chuyện cẩu huyết này tôi biết nhiều lắm nha.

“Để cháu sắp xếp người đưa cậu ấy đi làm xét nghiệm. Ông đã nói với A Thần chưa?”

“Tí về ông lại nói với nó, con khám cho thằng bé nhé”

Sau khi làm một loạt các xét nghiệm, tên bác sĩ phán tôi không có vấn đề gì, chỉ có chút suy dinh dưỡng mà thôi. Chăm chỉ bồi bổ sẽ rất nhanh khỏe mạnh hoàn toàn. Tiếp đó tôi lại theo ông lão đến nhà của ông ấy. Nhìn cái biệt thứ siêu to khổng lồ trước mặt, ông lão này giàu nứt đổ vách luôn. Một hàng người hầu còn xếp hai hàng ở ngoài cổng, cuối chào hô to “Mừng lão gia đã về”. Vang dội đến mức tai của tôi muốn nứt ra luôn đó. Ông lão dẫn tôi vào nhà, rồi dặn nhà bếp chuẩn bị đồ ăn ngon. Sau đó ông đưa tôi đến một căn phòng có vẻ to. Chiếc giường ngủ trong đó cũng to không kém, toàn bộ theo chủ đạo đen tuyền rất huyền bí và cổ xửa. Ông ấy nói rằng tôi có thể gọi ông ấy là ông nội và ở nơi này. Chờ ông ấy đi khỏi, tôi vội vào lên cái giường to bự đó, cái đệm êm đến mất bản thân muốn ngủ một giấc dài thiệt dài. Gối nằm không có mùi lạ, nó có mùi cực kì dễ chịu, là hương tuyết tùng. Tôi mơ màng như nhớ đã nghe được mùi này ở đâu, chưa kịp nghỉ ra đã chìm vào giấc ngủ. Bỡ lỡ buổi gặp mặt với người quan trọng mất rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
5 Tham Lam Chương 12
6 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
7 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
9 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
10 Chúc Thanh Sơn Chương 17
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm