19

Khoảnh khắc tôi khoác tay Thẩm Độ bước vào sảnh tiệc, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Trong đám đông có người thốt lên kinh ngạc: "Thẩm Độ? Sao anh ta lại đến đây?"

"Chẳng phải anh ta đã bị đuổi khỏi gia tộc họ Thẩm rồi sao?"

"Người phụ nữ bên cạnh là ai thế, ăn mặc cứ như cải bắp ấy."

Thẩm Độ không chút biến sắc, dẫn tôi đi vào trong.

Cuối cùng đến bàn tiệc chính, chúng tôi đứng trước mặt hai cụ già tóc bạc phơ nhưng tinh thần vẫn vô cùng minh mẫn.

Thẩm Độ hơi cúi chào, lên tiếng: "Ông nội bà nội, đây là vợ của con, Lê Nguyệt Tranh."

Tôi cũng ngoan ngoãn hùa theo gọi người: "Con chào ông nội bà nội ạ."

Hai vị trưởng bối ngẩng đầu nhìn tôi vài cái, ánh mắt vẫn khá hiền hòa.

Bọn họ gật đầu với tôi, sau đó ông cụ Thẩm đột nhiên nói với Thẩm Độ: "Con qua đây với ông một lát."

Tôi lập tức ra hiệu cho Thẩm Độ buông tay.

Anh lại nắm ch/ặt không buông, bình tĩnh lên tiếng: "Ông muốn nói gì thì cứ nói ở đây đi ạ, Nguyệt Tranh là vợ con, dù là chuyện gì thì cô ấy vẫn cần được biết."

Sắc mặt ông cụ Thẩm chợt thay đổi, đang định nổi gi/ận.

Người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh lục đậm bên cạnh đứng dậy, chào hỏi chúng tôi: "A Độ về là tốt rồi, mau đưa vợ con ngồi xuống đi."

Tôi nghe thấy Thẩm Độ gọi người phụ nữ đó là thím hai, sau đó anh kéo tôi ngồi xuống.

Anh vuốt ve mu bàn tay tôi để an ủi, nghiêng đầu thì thầm: "Đừng sợ, có chồng ở đây rồi."

Thực ra tôi không phải sợ hãi, mà là có chút căng thẳng. Tôi sợ câu tiếp theo của họ chính là bắt chúng tôi ly hôn.

May mà ngồi xa, nên không nói chuyện được.

Chỉ là người đàn ông bên cạnh tôi thỉnh thoảng lại phóng ánh mắt soi mói tới. Điều đó làm tôi rất khó chịu.

Lát sau Thẩm Độ bị người ta gọi đi, tôi đột nhiên quay đầu lại, làm cậu ta gi/ật mình.

"Anh nhìn tôi làm gì?"

"Sao nào?" Người đàn ông có thái độ kiêu ngạo: "Cô làm bằng vàng chắc, không thể nhìn à?"

Người đàn ông trông chưa đến hai mươi lăm tuổi, khuôn mặt có ba phần giống Thẩm Độ.

Tôi hỏi: "Anh là ai?"

Người đàn ông hừ lạnh một tiếng: "Thẩm Hoài."

Tôi nhớ ra rồi, cậu ta là người em họ mà Thẩm Độ từng nhắc tới.

Cậu ta là con trai của nhà chú ba, tính tình ngỗ ngược khó thuần. Nhưng qu/an h/ệ với anh cũng khá tốt.

"Hóa ra là em chồng." Tôi nói với giọng điệu hờ hững: "Vậy cậu phải gọi tôi là chị dâu."

Thẩm Hoài nghẹn họng, mặt đỏ bừng lên.

"Ai thừa nhận cô là chị dâu tôi hả?"

Tôi nhẹ nhàng cãi lại: "Cục dân chính."

"N/ão cô có bệ/nh à?"

"Có một chút."

"Vậy cô đi chữa đi!"

"Cậu đề cử bệ/nh viện nào?"

"..."

Đấu võ mồm vài hiệp, Thẩm Hoài hoàn toàn bại trận.

Cậu ta vớ lấy điện thoại, tức gi/ận đứng dậy rời khỏi bàn.

Tôi vui vẻ nhấp một ngụm rư/ợu, ngẩng đầu nhìn xung quanh.

Mọi người không biết đã đi gần hết từ lúc nào. Tôi cũng lặng lẽ đứng dậy, trốn vào một góc.

Ánh mắt tùy ý liếc nhìn, tôi trông thấy bác sĩ Lâm.

Cô ấy mặc một bộ lễ phục màu trắng vừa vặn, đang nâng ly rư/ợu giao lưu.

Lúc quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy tôi, vẻ mặt cô ấy sững sờ.

Sau đó cô ấy rảo bước tiến tới, chào hỏi tôi: "Thẩm phu nhân, xin chào."

Tôi gật đầu: "Bác sĩ Lâm, xin chào."

Lâm Thư Yên mỉm cười: "Cứ gọi tên tôi là được."

Tôi nghe theo một cách tự nhiên: "Gọi tên tôi cũng được."

Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.

Chúng tôi tự nhiên khen ngợi lễ phục của đối phương.

Không hiểu sao, tôi ở chung với cô ấy lại thấy rất thoải mái.

20

Sau một hồi trò chuyện, tôi mới biết gia thế của Lâm Thư Yên rất tốt.

Bố cô ấy là viện trưởng bệ/nh viện, mẹ là giáo sư đại học. Thế hệ ông bà nội cũng toàn là trí thức bậc cao, đúng chuẩn dòng dõi thư hương.

Thảo nào, cô ấy chắc chắn là người vợ tương lai của Thẩm Độ.

Tôi cứ hễ không vui là lại thích ăn.

Tôi ngồi trước bàn ăn rất nhiều món tráng miệng.

[Nữ phụ vô tư thật đấy, chồng bị gọi đi lâu như vậy mà vẫn còn tâm trí để ăn.]

[Chắc chắn là phản diện đang bàn bạc chuyện ly hôn rồi, suy cho cùng nhà họ Thẩm không thể nào chấp nhận thân phận này của cô ta.]

[Thân phận nào cơ? Lầu trên mắc chứng gh/ét phụ nữ à.]

Bình luận cãi nhau đến mức đ/au cả mắt, tôi không xem nữa.

Tôi cũng bắt đầu lo lắng cho Thẩm Độ.

Tính khí đó của anh nếu cãi nhau với ông nội Thẩm. Chắc chắn là sẽ chọc tức ch*t ông cụ mất.

Khi tôi đi về phía trung tâm sảnh tiệc, liền nhìn thấy đám đông đang xôn xao.

Vạch đám đông ra, tôi nhìn thấy có người ngã trên mặt đất.

Thẩm Độ mang vẻ mặt vô cùng lo lắng, tôi tiến lại gần nhìn thì phát hiện đó lại là ông nội Thẩm.

Tôi chen vào: "Thẩm Độ..."

Anh ngẩng đầu gào lên: "Mau gọi cấp c/ứu!"

Tôi vừa lấy điện thoại ra, đã có người đáp lại: "Gọi rồi gọi rồi."

Tôi quỳ ở một bên, luống cuống tay chân, không biết nên làm gì.

Lúc này, Lâm Thư Yên xách hộp th/uốc chạy tới.

Cô ấy đẩy Thẩm Độ ra, quỳ bên cạnh ông nội Thẩm, bình tĩnh sơ c/ứu.

Thẩm Độ ở bên cạnh giúp đưa đồ.

Hai người phối hợp vô cùng ăn ý.

Hai phút sau, ông nội Thẩm đã hồi phục nhịp tim. Xe cấp c/ứu cũng đến.

Sau khi đưa ông nội Thẩm lên xe, Thẩm Độ mới chú ý tới tôi, bước đến hỏi tôi: "Làm em sợ à?"

Tôi lắc đầu.

Anh gọi điện cho tài xế, bảo lái xe đến cửa.

Lúc cúp điện thoại, tôi lí nhí nói xin lỗi.

Lúc đó có một cơn gió thổi qua, anh không nghe rõ.

Anh cúi đầu hỏi tôi đã nói gì.

Tôi đáp: "Ông nội Thẩm chắc chắn là sẽ không sao đâu."

Anh nắm ch/ặt lấy tay tôi.

Buổi tối trước khi ngủ, Thẩm Độ nói với tôi rằng sẽ chuyển về nhà họ Thẩm.

"Sau này chúng ta không ở nhà thuê nữa."

"Vâng."

Phản ứng của tôi có vẻ hơi nhạt nhẽo.

Anh xoay người ôm lấy tôi: "Em có vui không?"

Tôi nặn ra một nụ cười: "Vui chứ."

Sau đó, tôi thức trắng một đêm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
2 Tìm Về Chương 12
4 Năm thứ 79 Chương 6
6 Sư tôn hiểu lầm Chương 14
11 Người Giữ Làng Chương 17
12 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đàn anh hóa ra lại là não yêu đương

Chương 14
Để tốt nghiệp, tôi giả gái yêu đương qua mạng để lừa đàn anh viết code cho mình. Đêm nào anh ấy cũng chiến đấu hăng say vì "bạn gái", quầng thâm mắt ngày một đậm thêm. Có người hảo tâm nhắc nhở: "Ông lụy tình quá rồi đấy." "Cẩn thận bị lừa." Đàn anh chỉ lắc đầu, cực kỳ bình tĩnh: "Yên tâm, tôi có nhịp độ của riêng mình." Cho đến khi mọi chuyện vỡ lở, thân phận của tôi bại lộ. Cả đám đàn anh kéo tôi vào văn phòng, bảo có người đã nhịn nói suốt một ngày trời, bắt tôi phải vào xin lỗi cho tử tế. Tôi run cầm cập bước vào, cứ ngỡ sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ lôi đình. Ai ngờ đàn anh lại ngồi ở vị trí chủ tọa, liếc nhìn một vòng những người đang đứng bên cạnh mình, sau đó ngẩng đầu đầy kiêu ngạo. "Ở đây có tận tám người, em ấy chẳng lừa ai, cứ nhằm đúng mỗi mình tôi mà lừa." "Đây không phải là thích thì là gì?" “Tôi nghĩ thông rồi.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1
Đêm Trung Nguyên Chương 10
Mộc Thi Chương 10