Nơi cầu thang bộ, Tần Ngộ khom lưng, cười nịnh nọt châm th/uốc cho tôi.
Khói th/uốc lượn lờ, tôi dựa người bên cửa sổ cầu thang, lẳng lặng nghe Tần Ngộ khoác lác.
"Lục thiếu quả không hổ danh Lục thiếu, đúng là lắm chiêu. Tròn ba thùng sú/ng ống, ở trong địa bàn của Hoắc Từ mà nói vận chuyển là vận chuyển được ngay."
Tần Ngộ hạ thấp giọng, ghé vào tai tôi.
"Hai triệu tiền đuôi đã chuyển hết vào tài khoản của Lục thiếu rồi ạ."
Tôi nhếch môi cười như không cười: "Vẫn là Trung tướng Tần biết ăn nói, biết điều hơn cái tên mặt lạnh nào đó nhiều."
Tần Ngộ cười hì hì: "Lục thiếu tuổi trẻ tài cao, đừng chấp nhặt với tên Hoắc Từ đó làm gì."
Tôi ngậm điếu th/uốc, giọng nói có chút không rõ: "Ông định bao giờ thì ra tay?"
Tôi hỏi thẳng thừng, Tần Ngộ bị hỏi đến mức có chút do dự.
Nhưng gã suy nghĩ một lát, rồi cũng nói thẳng.
"Ngày bầu cử, phòng thủ của khu vực là lỏng lẻo nhất, nếu tấn công mạnh..."
Tôi cười khẩy một tiếng thật khẽ, thản nhiên ngắt lời gã.
"Chậc, nếu tôi là ông, tôi sẽ không ng/u xuẩn đến thế."
Tần Ngộ hơi sững sờ, rồi lại cười xòa: "Vậy... Lục thiếu có cao kiến gì không?"
Tôi nhạt nhẽo nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới ánh đèn đường lờ mờ có một bóng người đứng thẳng tắp, chiếc áo gió màu đen hòa làm một với màn đêm đen đặc không tan. Thấy ánh mắt tôi liếc xuống, hắn cũng ngước mắt nhìn tôi, hai tầm nhìn giao nhau giữa không trung, gay gắt đối đầu.
Tôi lặng lẽ dời mắt, nhìn sang Tần Ngộ: "Hoắc Từ không phải kẻ ng/u, cho dù tôi có cách giúp ông vận chuyển ba thùng sú/ng vào đây, nhưng trên địa bàn của hắn có thứ gì, hắn nắm rõ trong lòng bàn tay. Sở dĩ hắn án binh bất động, không thể nào là do hoàn toàn không biết gì, mà có khả năng là hắn đã tính chuẩn ngày ông ra tay, chỉ đợi ngư ông đắc lợi, tóm gọn người của Trung tướng Tần trong một mẻ lưới đấy!"
"Trung tướng Tần, nếu tôi là ông, tôi sẽ giữ sú/ng trong tay mình. Chỉ khi đối phương không biết bao giờ ông ra tay, ông mới nắm được quyền chủ động đàm phán."
Tôi bước ra khỏi cầu thang bộ, quản gia khoác áo gió lên vai cho tôi.
Tôi ngh/iền n/át những sợi th/uốc lá đã ch/áy hết, ném vào thùng rác ngay cửa.
Ba thùng sú/ng đó, là lúc tôi trốn khỏi Hoắc phủ đã dùng con dấu riêng của Hoắc Từ đóng mộc phê duyệt.
Sau đó Hoắc Từ không truy hỏi, nhưng không có nghĩa là hắn không biết.
Thế nên, chuyện này giống như một khoản "tiền chơi gái" ngầm định vậy.
Cả tôi và Hoắc Từ đều ngầm hiểu mà không nhắc tới.
Quản gia đi đến bên cạnh tôi, dường như có chút do dự.
"Lục thiếu, ngài thật sự muốn hợp tác với Trung tướng Tần sao? Ngài cảm thấy, Tần Ngộ có thể lung lay được căn cơ của Hoắc Từ ư?"
"Hử, lung lay ư? Tôi chưa bao giờ nghĩ thế..."
Trên mặt tôi hiện lên một thoáng mỉa mai: "Kiến càng rung cây, nực cười cho kẻ không biết tự lượng sức mình."
Quản gia có chút không hiểu: "Vậy tại sao Lục thiếu lại cố tình chỉ điểm cho ông ta?"
"Tôi chỉ cảm thấy, mấy năm nay Hoắc Từ làm cái chức Thượng tướng này nhàn nhã quá rồi."
Tôi vê ngón tay dụi tắt điếu th/uốc: "Tìm cho hắn ta chút rắc rối, tội gì không làm?"
Gây chút phiền phức cho Hoắc Từ, hy vọng hắn có thể dồn tâm trí vào chính sự, bớt nhớ thương cái mông của tôi.
Tôi ngước mắt, nhìn về phía Hoắc Từ đang đứng bên kia đường.
Thân hình hắn cao lớn đứng dưới ánh đèn đường, vẻ mặt nhạt nhẽo, không nhìn ra cảm xúc.
Tôi tự nhiên đi đến bên cạnh hắn: "Thượng tướng Hoắc?"
Hoắc Từ chỉ đứng yên đó, hồi lâu mới nói:
"Tần Ngộ không phải người tốt lành gì, sau này bớt qua lại với hắn."
Tôi bất lực nhún vai.
"Thượng tướng Hoắc nói câu này thú vị thật, người làm ăn mà, ở đâu có lợi thì chạy đến đó thôi."
"Hơn nữa, mấy người làm ăn thấp cổ bé họng như bọn tôi cũng phải tìm cái đùi to mà ôm chứ, nếu không thì..."
Hoắc Từ rũ mắt, hàng mi đẹp khẽ r/un r/ẩy.
"Cậu muốn ôm đùi, tại sao không tìm tôi?"
Tôi buồn cười ghé sát vào hắn, phả một làn khói th/uốc đã nhạt dần vào vành tai hắn.
"Sao cơ, anh định đi cửa sau cho tôi à?"
Đường đường là Thượng tướng Hoắc nổi danh sắt đ/á vô tình, vậy mà lại chủ động hỏi tôi sao không tìm hắn để "đi cửa sau"?
Cái này tính là gì? Giao dịch quyền x/á/c? Hay là qu/an h/ệ bao nuôi tình nhân dài hạn?
Hoắc Từ không trả lời, chỉ quay đầu đi, mím ch/ặt đôi môi mỏng: "Bớt hút th/uốc đi, không tốt cho sức khỏe."
"Được thôi!" Tôi cười khẽ ngậm lấy dái tai hắn, rũ mắt nhìn dái tai hắn đỏ bừng lan đến tận mang tai.
"Có thể được Thượng tướng Hoắc đích thân đi cửa sau cho, đúng là cầu còn không được."
Lúc Hoắc Tầm nhìn thấy tôi trong phòng khách, hắn ta cứ liên tục trầm trồ.
"Anh dâu, anh đúng là nắm thóp anh tôi rồi. Kẻ lừa dối anh ấy lần trước giờ cỏ mọc trên m/ộ đã cao ba mét rồi đấy. Lừa tiền lừa sắc mà còn có thể toàn mạng rút lui, chắc cũng chỉ có mình anh."
Tôi không đưa ra ý kiến: "Hử... vậy sao?"
Công dân nhiệt tình Hoắc Tầm tiên sinh tiếp tục hiến kế cho tôi: "Nhưng mà em thấy, cái vụ bắt hát 'Chinh Phục' hơi bị khó đấy, dù sao anh trai em cái gì cũng tốt, mỗi tội ngũ âm không được đầy đủ cho lắm, hay là anh cân nhắc chút, bảo anh ấy hát bài 'Hai Con Hổ' đi?"
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy tiếng Hoắc Từ.
"... Thích hát hò lắm à? Để anh đặt cho mày cái phòng bao, hát tuần hoàn 24 giờ không được dừng, anh sẽ cho người giám sát mày."
Hoắc Tầm kêu gào thảm thiết: "Hả?"
Sau đó, Hoắc Từ đưa mắt nhìn tôi: "Vào đây."