HOA TƯỜNG VI

Chương 2

01/11/2025 15:09

Nạn nhân là một nữ sinh, hiện trường vụ án ngay bên kia đường.

Tôi vội vàng treo một cái gương bát quái trước cửa, hy vọng sát khí từ m/áu me không làm gián đoạn con đường tài lộc của tôi.

Đáng lẽ, tôi sẽ không hùa theo mấy chuyện náo nhiệt này. Nhưng nhớ đến người phụ nữ kỳ lạ tối qua, tôi lại m/a xui q/uỷ khiến đi đến đó.

Đám đông đã vây kín khu nhà dân, họ nói hung thủ nấp trong hành lang, thừa lúc nạn nhân móc chìa khóa không phòng bị, liền ra tay bóp cổ đến ch*t.

Nữ sinh bị gi3t tên là Tôn Thiến, nghe nói là chị đại trong trường, bình thường ngang ngược hống hách vô cùng, chuyện thất đức không ít.

Tôi chưa từng nghe đến cái tên Tôn Thiến, nhưng tôi nhận ra mẹ cô ta. Mẹ cô ta là một người đàn bà gh/ê g/ớm nổi tiếng khắp vùng. Năm ngoái bà ta làm mất ví ở cửa hàng của tôi, túm lấy cổ áo tôi mà đ/ấm đ/á một trận. Năm nay mất con gái, không biết sẽ làm ầm ĩ đến mức nào.

Tôi chen vào đám đông, đưa cho viên cảnh sát ở cửa một điếu th/uốc: “Đồng chí, bắt được hung thủ chưa?”

“Vẫn còn sớm.” Anh ta nhìn quanh, nhận lấy điếu th/uốc, “đứa bé này cũng khổ, đến tận cửa nhà rồi còn bị gi3t trong hành lang.”

“À, tôi hỏi anh một chuyện,” tôi ghé sát lại gần, “tuần trước ở trấn chúng ta có chuyện gì xảy ra không? Ví dụ như ai ch*t chẳng hạn?”

“Tuần trước à?” Anh ta nghĩ một lúc, “không có. Sao vậy, anh tính ra được à?”

“Không không, tiện miệng hỏi thôi.” Tôi cười hề hề cho qua.

Quả nhiên Hà Tú Vân đang lừa tôi.

Mà thôi, tôi là thầy bói, chứ đâu phải cha xứ, không có nghĩa vụ phải giữ bí mật cho người khác.

Nếu bà ta thật sự gi3t người, làm sao bà ta lại nói cho tôi biết chứ?

Hà Tú Vân hôm qua nói là sẽ đến, nhưng đến giờ lại cho tôi leo cây. Tôi đợi đến tận 9 giờ tối vẫn không thấy người đâu, đang chuẩn bị dọn dẹp đóng cửa thì chuông gió trước cửa vang lên.

Quay đầu lại, là hai nữ sinh. Một người tóc đuôi ngựa, một người tóc bím.

“Đại sư, chúng cháu muốn xem bói.”

Cô bé tóc bím mắt ngấn lệ nhìn tôi.

“Được thôi.” Tôi chưa từng được mấy đứa nhỏ tuổi như vậy gọi là đại sư, hưng phấn quá nên tăng giá luôn, “20 phút 200 tệ.”

“A? Đắt vậy ạ.” Cô bé tóc bím nhìn bạn mình, “Chiêu Đệ, hay là chúng ta m/ua hai cái bùa hộ mệnh thôi.”

Cô bé tóc đuôi ngựa cắn môi: “Đại sư, có thể rẻ hơn một chút được không ạ? Chúng cháu không có nhiều tiền.”

Cô bé ấy rất xinh, mày nhạt mắt hạnh, mặt nhỏ môi mỏng. Nhưng tôi là một người có nguyên tắc.

“Không được.” Tôi nói, “nhưng các cháu có thể kể cho tôi nghe trước, cái này miễn phí.”

Cô bé tóc bím như vớ được cọc, tiến lên một bước túm lấy cánh tay tôi.

“Chúng cháu biết một bí mật rất đ/áng s/ợ. Người biết bí mật trước đó đã ch*t rồi, có phải chúng cháu cũng sắp ch*t không?”

“Ai ch*t? Tôn Thiến à?”

Mắt cô bé mở to ngay lập tức. Tôi thừa cơ giải c/ứu cánh tay đáng thương của mình, đẩy hai cô bé ra ngoài.

“Nếu bí mật của các cháu có liên quan đến vụ án gi3t người, nên trực tiếp đi tìm cảnh sát. Tìm ta làm gì, ta chỉ là một thằng thầy bói thúi thôi.”

“Không phải! Ông tính ra Tôn Thiến ch*t rồi mà!”

Cô bé tóc bím ôm lấy khung cửa không chịu buông.

Mẹ nó, người ta ch*t ngay đối diện, tôi dùng mắt nhìn thấy.

Thấy hai cô bé vẫn không chịu đi, tôi đành móc ra hai lá bùa hộ mệnh.

“Vậy đi, cái này coi như ta tặng cho các cháu. Các cháu đi báo án ở đồn cảnh sát trước đi, nếu không giải quyết được thì…”

Này, này.

Cô bé tóc bím nghe thấy được cho không liền tươi cười rạng rỡ.

Nhưng tôi còn chưa nói xong, sắc mặt cô bé đột nhiên thay đổi, gi/ật lấy lá bùa, kéo cô bé tóc đuôi ngựa chạy mất dạng.

Tốt tốt tốt. Bận rộn nửa ngày lại còn lỗ một trăm. Xem ra huyết quang sát thật sự ảnh hưởng đến tài vận.

Tôi đang tính xem ngày mai có nên treo thêm một cái gương bát quái ra ngoài nữa không thì chuông gió trước cửa lại vang lên. Hà Tú Vân, đến rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đóng Vai Mẹ Thiếu Gia, Tôi Kiếm Đậm Một Trăm Triệu

Chương 8
Tôi là một coser bán thời gian. Đột nhiên hộp thư nhận được một lời ủy thác, đối phương vừa mở lời đã hỏi tôi có nhận vai cos mẹ không, thù lao một trăm triệu. Tôi cứ tưởng lại là tên thần kinh nào đó trong giới ngầm muốn tôi quất roi vào người hắn, chắc ăn cơm hộp giá rẻ nhiều quá nên mới chém gió cho tôi một trăm triệu, sao hắn không bay lên trời luôn đi? Tôi đảo mắt, vừa chuẩn bị chửi cho một trận, một loạt bình luận bỗng lướt qua trước mắt. [Hóa ra trên đời thật sự có kẻ ngốc có thù với tiền, Thần Tài đến tận cửa rồi mà còn đuổi người ta ra ngoài cơ đấy?] [Coser này chắc chắn rằng không biết đối phương thật sự là thiếu gia nhà họ Lục sở hữu máy bay tư nhân đâu nhỉ, bình thường cậu ấy tiện tay thưởng lì xì cho người giúp việc cũng vài trăm ngàn tệ, cô ấy mà nhận công việc này thì mấy kiếp sau cũng không cần lo lắng chuyện tiền bạc đâu.] [Thiếu gia vất vả lắm mới tìm được một người giống người mẹ đã khuất của mình, cậu ấy chuẩn bị phí ủy thác một trăm triệu, do dự rất lâu mới dám gửi tin nhắn riêng, vậy mà còn bị từ chối, thật đáng thương.] [Không sao đâu cục cưng, cô ta không nhận thì dì nhận, đưa tiền cho dì có được không? Dì không tham lam, lấy một nửa là được rồi.] Đọc xong bình luận, tôi quyết định ngay lập tức. Nhận chứ, nhận ngay vai cos mẹ này.
Chữa Lành
Gia Đình
Hài hước
0
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 53: Hình phòng
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 40: Diễn tập