Tôi không ngờ mình lại dễ dàng câu được Thời Tố Diễm đến thế.
Hừ hừ, nhưng cũng phải thôi, người vừa đẹp vừa thông minh lương thiện đáng yêu như tôi, vô cùng được người ta yêu thích mà.
Tôi kể chuyện mình có thể giao tiếp với động thực vật cho Thời Tố Diễm nghe, anh không cười nhạo tôi nói hươu nói vượn, mà tin rằng tôi thực sự có năng lực như vậy.
Khi dẫn đội đi làm nhiệm vụ, anh còn dựa vào tin tức tôi nắm được, mấy lần tránh được những rủi ro không cần thiết phải đối mặt.
Bây giờ anh ra khỏi căn cứ, phần lớn thời gian tôi đều có thể đi theo.
Nhưng vào ngày hôm nay, trong căn cứ Gia Ngân đã vang lên tiếng còi báo động cấp hai đã lâu không nghe thấy, triệu tập tất cả dị năng giả cấp cao tham gia tác chiến đặc biệt.
Lần này Thời Tố Diễm không cho tôi đi theo.
Chắc chắn là đã xảy ra tình huống khẩn cấp gì đó, nhưng tôi không biết cụ thể là gì.
Là một trong những dị năng giả cấp S đỉnh cao hàng đầu trong căn cứ, Thời Tố Diễm đương nhiên cũng phải đi.
Trong lòng tôi dâng lên cảm giác bất an, có chút lo lắng.
"Anh, phải thật cẩn thận nhé." Tôi bước tới: "Em đợi anh về."
"Ừ."
Thời Tố Diễm ôm tôi vào lòng, hai tay vòng qua eo tôi.
"Anh sẽ về sớm thôi, Tiểu Nhiễm nghỉ ngơi sớm đi."
Nhưng anh đã thất hứa, không hề về sớm.
Rõ ràng đã nhận được tin tức chiến dịch tiêu diệt thủy triều zombie thắng lợi, rất nhiều dị năng giả đều đã trở về căn cứ, nhưng tôi vẫn không đợi được Thời Tố Diễm.
Sốt ruột chạy ra cửa đi tìm thành viên tiểu đội Y-7, tình cờ nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ:
"Đội trưởng là vì mọi người nên mới hy sinh..."
"Tôi không tin, đội trưởng rõ ràng mạnh như vậy, vô số lần c/ứu chúng ta trong cơn nguy khốn. Biết đâu anh ấy còn sống thì sao? Chỉ là chúng ta không tìm thấy anh ấy thôi."
"Đùa cái gì vậy, anh ấy có mạnh thế nào cũng là con người. Uy lực tự bạo của zombie cấp S, dù chúng ta ở xa như vậy còn bị thương, huống chi là đội trưởng ở ngay cạnh nó."
"Nhưng mà..."
Tất cả mọi người chán nản cúi đầu, không ai nói thêm lời nào nữa.
Như một nhát búa tạ giáng mạnh vào tim, đ/au đến tê dại.
Tôi lao tới, luống cuống túm lấy cánh tay của một người trong số đó, giọng r/un r/ẩy lạc đi: "Thời Tố Diễm đang ở đâu?!"
Mọi người đều nói Thời Tố Diễm đã hy sinh trong trận chiến với zombie cấp S.
Nhưng tôi không tin.
Anh tốt như vậy, người mạnh mẽ như vậy, chắc chắn sẽ sống sót.
Biết đâu anh đang ở một góc nào đó, đợi c/ứu viện thì sao?
Chương 12:
Trận chiến quả nhiên n/ổ ra ở khu H02.
Tôi đã đi tìm rất nhiều người, đều không ai chịu đưa tôi đi tìm anh.
Người bình thường rất khó ra khỏi căn cứ.
Trong cơn hoảng lo/ạn luống cuống, tôi đi tìm Tề Dự.
Anh trai hắn đang trực ở cổng Bắc căn cứ, nếu có hắn châm chước, thì tôi sẽ có cơ hội ra ngoài.
Biết được ý định của tôi, phản ứng của Tề Dự khiến tôi rất bất ngờ.
"Mày đi/ên rồi à? Một người bình thường không có dị năng lại chạy ra ngoài một mình tìm người."
Hắn m/ắng tôi: "Không biết tự lượng sức mình, không biết trời cao đất dày, đúng là ra ngoài hiến mạng. Tao còn tưởng tuẫn tình chỉ là truyền thuyết cổ xưa thôi chứ."
"Hạ Nhiễm, không phải mày ham tài tiếc mạng nhất sao? Đều nói Thời Tố Diễm hy sinh rồi, mày còn chạy ra ngoài tìm hắn làm gì? Căn nhà đó bây giờ mày cũng là một trong những người cư trú danh chính ngôn thuận rồi, cho dù hắn không còn nữa, căn cứ cũng sẽ không thu hồi đâu."
"Đừng có viển vông nữa, mau về đi."
Con người Tề Dự quả nhiên rất đáng gh/ét!
Tôi tức đến chảy cả nước mắt: "Ai không còn nữa? Anh ấy vẫn sống sờ sờ ra đấy, anh đừng có trù ẻo người khác lung tung, dù sao tôi cũng nhất định phải ra ngoài!"