Đốc Công... Cứng Được!!!

Chương 11

20/06/2024 17:23

11.

Ta cứng đờ đặt đũa xuống, ta không quay đầu lại mà nói với Huệ Dương: “Cáo từ, tạm biệt.”

Ân Duật: “Gặp ở Phi Hoa Lâu nhé?”

Lòng bàn chân ta như bôi mỡ nhưng lại bị Ân Duật chặn đường.

Tiểu Miên lực bất tòng tâm chỉ có thể lắc đầu.

Càn quấy!

Trên đai lưng của ngươi mang theo cái gì vậy?

Có phải là thưởng bạc không?

Có phải không?

Ta không ngờ Tiểu Miên lại là người như vậy!!!

Ta oán h/ận nói: “Muốn chó bắt chuột lo chuyện bao đồng à?”

Ân Duật châm chọc nói: “Nếu như ta là chó thì điện hạ chính là chuột sao?”

Lại đổi cách xưng hô ở đây.

Ngày qua ngày, dọn sạch mấy thứ ch*t ti/ệt này đi.

Ta cười như không cười nói: “Là bản công chúa muốn nói, Ân đốc công, ngài quan tâm nhiều quá rồi.”

Hắn tựa nửa người vào khung cửa, lười biếng nói: “Ta chỉ muốn học hỏi công chúa thôi, công chúa lên kế hoạch đầy đủ như thế, rất có kinh nghiệm quản lý nhỉ?”

Nhắc đến chuyện này ta lại cảm thấy hăng hái.

Suy cho cùng mấy ngày trước nhị công tử Lâm gia còn hẹn ta đến Nhất Phẩm Lâu dùng bữa.

Trong cùng thời điểm đó ta lại tình cờ gặp được Hầu tam công tử hẹn ta đi chơi cưỡi ngựa đ/á bóng.

Ta thận trọng nói: “Biết sơ thôi.”

Ân Duật cười mỉa mai một tiếng.

Hắn phớt lờ ánh mắt sáng quắc của Tiểu Miên và Huệ Dương đang hóng hớt: “Công chúa Huệ Dương, thần phụng ý chỉ của thánh thượng mời người đến thiên lao nhặt cốt, nếu người không cần thì đ/ốt thành tro. Người thấy thế nào?”

Tính khí thần của Huệ Dương đã phấn chấn: “Thôi bỏ đi, theo đá/nh giá của bản công chúa là cóc nhái lại bình xét nhân loại, từ đây về sau không bằng ta tam nhân đồng túy.”

Ân Duật:...

Hắn cười như không cười nói: “Vậy thần xin cáo lui trước.”

Ân Duật quay đầu rồi bế ngang người ta lên.

Hắn cúi người, chóp mũi hơi lạnh dán vào bên má của ta: “Thật hy vọng chốc lát nữa công chúa có thể kiên cường như vậy.”

Bụng dưới của ta vô thức tê dại.

Ta cực kỳ h/oảng s/ợ nhìn về phía Huệ Dương cầu c/ứu.

Nàng ấy cũng lực bất tòng tâm mà lắc đầu.

Ta nổi gi/ận: “Nhưng mà vì ta muốn khuyên giải tỷ nên mới nói nhiều vậy thôi.”

Nàng ấy gi/ật mình: “Ăn có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy đâu.”

“Chứng hậu lai thì, chính thị hà thì? Đăng b/án hôn thì, nguyệt b/án minh thì.”

Nàng ấy ngân nga ngâm thơ rồi lại di chuyển ngang qua chúng ta: “Bất đắc ngữ, ám tương tư. Lưỡng tâm tương duyệt, nan ngôn vu khẩu, cảnh bất tri…”

Hay cho một câu hát thê lương du dương.

Nhưng tỷ có muốn nghe tỷ nói cái gì không?

Cái gì phạn giảng cái gì thoại cật!

Cái gì lưỡng khẩu cái gì phá thi!

Ta không nên thương xót tỷ mà!

Ta sẽ liều với tỷ!

Mãi cho đến khi ta bị Ân Duật bế đi, Tiểu Miên che miệng cười rồi đi theo sau, lúc này Huệ Dương mới ngừng hát.

Nàng ấy nhìn theo hướng ta rời đi rồi ợ một cái: “Muội giúp ta một lần thì ta cũng giúp muội một lần, huề nhau rồi.”

“Nếu không có thông suốt rồi thì bản công chúa cũng không làm gì được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7