Tôi mang nồi cháo hầm kỹ đến bệ/nh viện tìm cậu.

"Ăn đi, bác sĩ bảo mấy ngày nay chỉ được dùng đồ ăn lỏng thôi, không được tạo áp lực cho dạ dày."

Tôi xúc một thìa cháo, thổi ng/uội rồi đưa lên miệng cậu. Không biết người nằm trên giường bệ/nh lấy đâu ra sức mà hất tay tôi ra.

"Xèo..."

Tôi rên lên đ/au đớn, nồi cháo nóng hổi làm đỏ rộp cả vùng đùi. Ôn Từ gi/ật mình, đưa tay định kiểm tra vết thương cho tôi nhưng lại lặng lẽ rút về, im thin thít.

Trong mắt cậu chứa đầy sự ương ngạnh.

Tôi tạm xử lý vết bỏng qua loa rồi xuống lầu m/ua thêm một bát cháo khác. "Lần này cháo ng/uội rồi, cháo bát bảo em thích nè."

Tôi đỡ cậu ngồi dậy từ từ. Lần này cậu đã chịu ăn.

Ôn Từ gồng mình nuốt từng thìa nhỏ trong im lặng, nước mắt khẽ lăn dài trên gương mặt g/ầy guộc. Tôi đưa tay muốn lau đi, thì bị cậu đ/á/nh mạnh vào tay.

"Đừng chạm vào tôi!"

"Được rồi được rồi, không chạm vào nữa. Đừng khó chịu thế chứ? Cứ ăn kiểu này thì sớm muộn cũng viêm loét dạ dày đấy."

"Không ăn thì anh ép tôi, đ/á/nh tôi. Ăn rồi lại bắt tôi phải vui vẻ? Làm sao vui nổi? Có thứ gì khiến tôi vui hả? Vui vì anh trai ép tôi làm điều kinh t/ởm sao?"

Tim tôi thắt lại. Giọng nói trở nên mềm mỏng ngay lập tức: "Sẽ không như thế nữa đâu. Từ nay về sau sẽ không ép em nữa."

"Vậy tôi muốn đi học đại học. Tôi không ốm, không cần nghỉ học."

"Ừ, được. Chờ dạ dày ổn định rồi đi học. Anh đã xin phép giáo viên chủ nhiệm rồi, em không phải tham gia huấn luyện quân sự."

Ôn Từ ngỡ ngàng nhìn tôi như thể không tin vào tai mình, thậm chí cậu còn hoài nghi liệu còn âm mưu nào đang chờ cậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Nữ Đào Chương 11
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm