Anh Hàng Xóm Rất Cưng Chiều Tôi

Chương 5

19/05/2025 18:05

Vào đại học, lúc rảnh rỗi buồn chán, tôi luôn muốn ki/ếm việc gì đó làm cho đỡ chán.

Nhưng vốn dĩ tôi lười vận động, chẳng muốn tốn sức nên mãi chưa tìm được việc part-time phù hợp.

Cho đến khi đứa bạn cùng phòng rủ tôi quay video ngắn.

"Biên Tự, giờ nhiều người thích xem tình cảm nam nam lắm, đây chính là xu hướng đó!" Tống Chử Minh hào hứng nói.

"Xem đàn ông yêu đương? Bọn họ rảnh hơi à?"

"Mặc kệ họ có rảnh hay không, đứa bạn tui làm bên vận hành có thể ưu tiên cho traffic. Biên Tự, có hứng thú không?"

"Hứng thú gì?"

"Quay video tình cảm chứ gì! Cậu xinh trai thế này, da trắng mịn màng, đừng phí phạm ngoại hình chứ!"

"Ki/ếm được tiền không?" Tôi hỏi.

"Có thể giàu nhanh như chớp!" Tống Chử Minh đầy tự tin.

"Được! Làm thôi!" Tôi quyết định.

Tôi cần tiền.

Không phải vì nhà nghèo.

Chỉ là mỗi tháng, tài khoản tôi đều nhận được một khoản chuyển khoản kha khá.

Người chuyển: Kỳ Thời Dã.

Tôi muốn hoàn trả số tiền ấy, chỉ thẳng vào mặt hắn mà m/ắng: "Đừng có lấy tiền ra mà hạ nhục người ta nữa!"

Nhưng thực tế là... tôi tiêu sạch đẹp mỗi tháng.

Nếu tự ki/ếm được tiền, tôi có thể trả lại cho Kỳ Thời Dã.

Dù sao người yêu hắn là chị gái tôi.

Tôi không muốn chị mình mang tiếng "phù đệ m/a".

Tống Chử Minh nhờ bạn nghiên c/ứu kỹ, chúng tôi quay cảnh tình tứ giữa hai sinh viên cùng phòng.

Bảo là con gái thích xem.

Vì da tôi trắng, ngoại hình mềm mại nên đương nhiên đóng vai bottom.

Tống Chử Minh đóng vai top bá đạo, cưng chiều bạn đời.

Kịch bản chính là tôi hờn dỗi, bướng bỉnh, suốt ngày gây sự, còn Tống Chử Minh tìm đủ cách dỗ dành.

Tôi thấy tính cách nhân vật khá giống mình, diễn xuất không khó.

Từ nhỏ tôi đã ít nói hơn chị, có gì đều giữ trong lòng.

Hay gi/ận hờn vô cớ.

Kỳ Thời Dã luôn tìm cách làm tôi vui, sợ tôi cô đơn.

Diễn xuất thật thà thôi!

Đơn giản.

Cảnh thân mật quá sẽ không qua được kiểm duyệt.

Vậy nên hễ đến đoạn nh.ạy cả.m là đ/á/nh mờ.

Cuối video, khúc nhạc lãng mạn vang lên, không khí đạt đỉnh khiến các cô gái trên mạng phát cuồ/ng.

Tưởng tôi và Tống Chử Minh tắt máy quay rồi lăn vào giường.

Thực ra vừa rời ống kính, hai đứa đã nghiêm túc ngồi nghiên c/ứu dựng phim.

Hôm ấy, bạn cùng phòng đi vắng, tôi và Tống Chử Minh quay trong phòng trọ.

Trong cảnh này, hắn bế tôi lên bồn rửa mặt.

Cúi người xuống, hỏi khẽ: "Đồ hư, còn dám nữa không?"

Mỗi lần tôi đáp "dám", hắn sẽ giả vờ hôn tôi.

Dù đã quay đủ cảnh cần thiết, Tống Chử Minh vẫn đắm đuối nhìn tôi.

Tôi đẩy ng/ực hắn, cười nói: "Diễn giỏi đấy Chử Minh! Suýt nữa tôi đắm chìm trong ánh mắt cậu rồi!"

Ánh mắt Tống Chử Minh dừng ở môi tôi: "Không giả vờ nữa được không?"

"Đm, Tống Chử Minh mày muốn làm gì đấy?" Tôi hoảng hốt nhảy xuống.

Tống Chử Minh lập tức lấy lại vẻ mặt phong lưu: "Fan yêu cầu thôi mà!"

"Hết h/ồn ba má!" Tôi kéo lại cổ áo, chạy xem hiệu ứng quay.

Xoay người lại, tôi gi/ật b/ắn người.

Ở cửa nhà vệ sinh có người đang đứng.

Kỳ Thời Dã?

Sao anh ấy lại tới đây?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm