Chợ quỷ (Linh Châu 36)

Chương 9

24/09/2024 20:07

Người của công ty bảo hiểm ở lại ven hồ thu dọn tàn cục, họ còn phát một chiếc xe đưa chúng tôi về.

Tài xế là một cựu quân nhân, ông có thân hình cao to vạm vỡ, khiến ai nhìn cũng cảm thấy vô cùng an tâm.

Lúc này ông đang mím ch/ặt môi, đôi lông mày nhíu ch/ặt lại:

“Cô Tống à, tôi đã đi qua con đường này nhiều lần lắm rồi.”

“Nhưng giống với tình hình ngày hôm nay thì mới là lần đầu đó.”

Tôi vỗ hai cái vào mặt, cố gắng khiến bản thân mình giữ tỉnh táo.

Liếc xem thời gian, bây giờ đã sắp bốn giờ sáng rồi.

Chỉ thêm một tiếng nữa thôi là trời sẽ sáng.

Vào lúc này mà cũng gặp phải q/uỷ đ/ập tường ư?

Tống Phi Phi gãi đầu:

“Pháp khí của tôi đều ở trong xe cả rồi, bùa giấy trên người cũng bị ướt hết vì ngâm nước.”

“Trên người cậu còn cái gì không?”

Tôi thò tay ra lục lọi khắp người một hồi, cuối cùng móc ra một bức tượng to bằng lòng bàn tay trong túi quần.

Bức tượng được nặn từ một loại đất sét có màu vàng nâu.

Bức tượng là hình một bà lão mặc đồ cổ trang, gương mặt cau có, hốc hác tiều tụy.

Tay bà nắm ch/ặt một cây chổi, miệng khẽ mở ra như thể đang ch/ửi rủa gì đó.

Tống Phi Phi tò mò nhận lấy bức tượng đặt trong tay:

“Đây là cái gì?”

“Bà nội Harry Potter à?”

Trong lúc cô lắc lư, những tia khói màu xám mà mắt thường có thể nhìn được bốc lên từ bức tượng.

Sau đó, chúng quấn ch/ặt lên người Tống Phi Phi như mạng nhện.

Tống Phi Phi chẳng hề nhận ra, cô vẫn dí bức tượng vào sát mắt nhìn thật kỹ.

Vốn dĩ cô là có gương mặt luôn luôn rạng rỡ.

Mặt mày sáng ngời, tràn đầy sức sống.

Dù là lúc nào, trông cô vẫn luôn tràn đầy năng lượng.

Nhưng giờ đây, gương mặt cô lại tràn đầy bầu không khí chán nản, ấn đường dần trở nên đen sì.

Dù nhìn thế nào trông cũng giống một kẻ xui xẻo thắp hương đ/ốt ch/áy cả nhà.

Bức tượng này!

Bức tượng này đang hút vận may của Tống Phi Phi!

“Má ơi, mau vứt thứ dơ bẩn này đi!”

Vẻ k/inh h/oàng của tôi khiến Tống Phi Phi gi/ật nảy mình, cô không nghĩ ngợi gì mà mở cửa sổ ra ném nó ra ngoài.

Nhưng bức tượng ấy như mọc lên từ tay cô vậy.

Dù cô có vung cánh tay thế nào đi chăng nữa, thì bức tượng cũng chẳng nhúc nhích chút nào.

“Bụp!”

“Cót két!”

Tiếng phanh xe nhức tai vang lên lần nữa, tài xế cười khổ ngoảnh đầu lại:

“Cô Tống, hình như xe chúng ta bị n/ổ lốp rồi.”

Tống Phi Phi sắp tuyệt vọng rồi.

“Trời má, muốn về nhà ngủ một giấc mà cũng khó như vậy sao?”

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi rút bức tượng ấy từ trong tay cô ra và vô cùng cung kính đặt lên bảng điều khiển.

“Thượng thần Tinh Quân, vừa nãy là do tôi ăn nói xằng bậy.”

“Chờ đến khi chúng tôi về nhà, tôi nhất định sẽ chuẩn bị cho ngài tam sinh lục súc, làm quà tạ lỗi.”

“Sau đó tôi sẽ lập ban thờ trong nhà, ngày ngày dâng hương khấn vái.”

Tống Phi Phi ngơ ngác:

“Linh Châu, cậu đang nói chuyện với ai vậy?”

“Không lẽ là bà nội của Harry Potter này hả?”

“Bốp!”

Tôi t/át một cú vào mặt cô, cố gắng ra hiệu bằng mắt với cô.

“Im miệng!”

“Không được vô lễ với thượng thần!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
25.49 K
2 Nhân Tượng Chương 12
6 Mùa xuân ở quê Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Cảnh Báo Màu Cam

Chương 10
Tôi đã ngủ với nam phụ phản diện suốt mười năm. Cuối cùng, hắn cũng trở thành người tốt. Còn tôi, công thành thân thoái, ngay trước mặt hắn… tự sát. Mũi dao đ/â/m th/ẳ/ng vào tim. Tôi giơ tay lên, vuốt ve gương mặt tuấn tú của phản diện kia, gần như máy móc đọc lời thoại đã được định sẵn: “Quên tôi đi… Giang Từ, sau này sẽ có người khác yêu em hơn tôi.” Đôi mắt Giang Từ đỏ ngầu. Hắn run rẩy ôm chặt lấy tôi, tuyệt vọng dùng tay bịt lấy vết thương trên ngực tôi. “Anh không thể chết. …Một mình em không sống nổi đâu. Xin anh…” Sau đó, tôi cầm khoản tiền thưởng kếch xù cho nhiệm vụ thành công, trở về thế giới thực. Tôi cứ ngỡ từ đây có thể sống vô ưu vô lo, đạt đến đỉnh cao cuộc đời Ai ngờ ba năm sau, hệ thống đột nhiên gặp trục trặc, lại ném tôi quay trở về trong cuốn sách này. Vì mất đi tôi, hắn cuối cùng vẫn hắc hóa, trở lại thành phản diện. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi, thong thả… đeo xiềng xích lên người tôi. “Bảo bối, cuối cùng chúng ta… lại gặp nhau rồi. Lần này… dù có hóa thành quỷ, em cũng sẽ ở bên anh.”
Boys Love
Đam Mỹ
Xuyên Sách
0