13

Về đến nhà, Lý Lệ Vân lại gọi điện thoại tới, bà ấy dùng giọng điệu cứng rắn yêu cầu cuối tuần gặp mặt để kiểm tra kết quả phẫu thuật.

Tôi bị dồn vào bước đường cùng, chỉ đành nói dối: "Mẹ, phẫu thuật... con làm xong rồi. Rất thành công."

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Bà ấy thở dài như trút được gánh nặng: "Mày đi làm phẫu thuật lúc nào? Sao không nói với tao một tiếng."

"Thôi bỏ đi, cuối cùng thì mày cũng làm xong được một việc. Vậy thì đúng lúc lắm, thứ Bảy tuần sau đi xem mắt, tao đã nói chuyện ổn thỏa với người ta rồi, đừng có làm hỏng chuyện của tao đấy!"

Cúp điện thoại, tôi ngồi thẫn thờ trên ghế sofa.

Lòng bàn tay tôi vô thức đặt lên vùng bụng dưới.

Nỗi h/oảng s/ợ khó có thể diễn tả bằng lời, cùng với những cảm xúc không tên đan xen vào nhau.

Phía công ty cũng không thể liên lạc được với Ôn Như Mẫn, công ty nói rằng sau khi nghỉ việc hắn đã c/ắt đ/ứt mọi phương thức liên lạc.

Tên khốn kiếp này.

Rốt cuộc tôi nên làm thế nào đây?

Vác cái bụng bầu đi xem mắt với người khác sao?

Là quái vật sao?

Cảm giác chán gh/ét bản thân mãnh liệt trào dâng, tôi cuộn tròn trên ghế sofa r/un r/ẩy.

Tôi muốn quỳ xuống c/ầu x/in ông trời ch*t ti/ệt đừng trêu đùa tôi bằng những trò đùa như thế này nữa.

Nhưng thứ rơi xuống đất trước cả đầu gối.

Lại là nước mắt của tôi.

14

Buổi xem mắt là chuyện không thể tránh khỏi.

Thứ Bảy, tại quán cà phê.

Ngồi đối diện tôi là một cô gái dịu dàng trầm tĩnh, tên là Lâm Vi.

Mẹ tôi đã khen ngợi cô ấy đến mức có một không hai trên đời.

Tôi cúi gằm mặt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, tôi đang cố gắng sắp xếp ngôn từ.

Lâm Vi khuấy ly cà phê, lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước.

"Trước tiên, xin phép cho tôi được gửi lời xin lỗi đến anh, vì đã làm lãng phí thời gian của anh."

"Anh Liên, thành thật mà nói, tôi bị gia đình ép đến đây."

"Tôi có một người bạn gái đã yêu nhau nhiều năm, chúng tôi đang cùng nhau nỗ lực vì tương lai. Cho nên..."

Tôi sững người một lát, ngay sau đó liền cười khổ: "Thật trùng hợp, cô Lâm. Tôi cũng vậy... buổi xem mắt lần này cũng chỉ là để đối phó với gia đình mà thôi."

Vốn dĩ tôi định nói rằng tôi cũng có một người yêu đồng giới.

Nhưng đối phương có lẽ đã rất gh/ét tôi rồi.

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

Chậc.

Thật sự rất đắng.

Đôi mắt Lâm Vi sáng rực lên, giống như vừa tìm được đồng đội: "Anh Liên, nếu mục tiêu của chúng ta đã giống nhau, không bằng chúng ta hợp tác đi? Chúng ta sẽ giả vờ ở bên nhau để đối phó với gia đình trước."

Chuyện này nghe qua đã biết không phải là kế sách lâu dài.

Nhưng tôi thực sự quá mệt mỏi rồi.

Lý Lệ Vân ép buộc từng bước một, còn đứa bé trong bụng tôi này…

Tôi cũng không biết nên xử lý như thế nào.

Xui khiến thế nào, tôi lại gật đầu.

"Được."

Tôi và Lâm Vi bắt đầu diễn kịch.

Thỉnh thoảng chúng tôi hẹn hò, đi đến nhà đối phương ăn cơm.

Bố mẹ hai bên đều rất hài lòng.

Chuyện kết hôn nhanh chóng được đưa vào kế hoạch.

Mặc dù tất cả những chuyện này đều khiến tôi ngạt thở, nhưng Lâm Vi đã hết lần này đến lần khác c/ầu x/in tôi giúp cô ấy che giấu.

"Chỉ là kết hôn giả mà thôi, tôi sẽ cùng người tôi thích đi đến nơi khác, một hai năm sau chúng ta sẽ ly hôn!"

Tôi không ngừng từ chối cô ấy.

Trong tình thế bất đắc dĩ, tôi đã thú nhận bí mật về cơ thể mình.

Không ngờ cô ấy lại càng ngạc nhiên và vui mừng hơn.

"Chuyện này cũng quá đỉnh rồi! Thế này thì vấn đề con cái cũng được giải quyết dứt điểm trong một lần luôn!"

Cô ấy có thể nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy, là bởi vì mặc dù cô ấy là người đồng tính, nhưng bố mẹ cô ấy rất hòa thuận, lại chỉ có duy nhất một cô con gái là cô ấy, nên họ vô cùng yêu thương.

Còn tôi…

Tôi chỉ có thể cười khổ.

Một con quái vật không ra nam không ra nữ.

Đêm trước ngày cưới, tôi dọn dẹp vài món hành lý đơn giản trong căn hộ.

Trong lòng trống rỗng, sự mông lung về tương lai và sự mệt mỏi của cơ thể khiến tôi gần như kiệt sức.

Đột nhiên, cánh cửa bị tông mạnh ra.

Ôn Như Mẫn đứng ở cửa, tay cầm một chiếc hộp, sâu trong ánh mắt là ngọn lửa gi/ận dữ không thể kìm nén cùng những tia m/áu vằn lên.

Tôi ngây người nhìn hắn, chiếc móc áo rơi lạch cạch xuống sàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
6 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm