TUYẾT RƠI RỒI

Chương 7

13/03/2026 09:54

Cuối cùng tôi cũng không nhịn được nữa, bấm điện thoại gắt lên: "Cậu không phải đi học sao? Cậu có biết cậu làm thế này khiến tôi rất phiền phức không?"

"Trường cơ bản không còn tiết nữa, tôi sẽ tận dụng thời gian rảnh để học, cũng không trễ nải đồ án tốt nghiệp đâu." Em ấy khựng lại, giọng nói bình thản đến lạ: "Anh đến cái c.h.ế.t còn chẳng sợ, chút phiền phức này đối với anh thì đáng là gì?"

"Hừ." Tôi bị em ấy làm cho tức cười, lạnh lùng đáp: "Còn dám đến nữa, tôi sẽ gọi bảo vệ đấy."

Sảnh tầng một rốt cuộc cũng không còn bóng dáng em ấy. Tôi chớp mắt, cố lờ đi nỗi hụt hẫng trong lòng rồi bước ra ngoài.

28.

Thế nhưng vừa bước ra khỏi công ty, tôi đã thấy em ấy đứng dưới ngọn đèn đường, hai gò má đỏ bừng vì lạnh, những bông tuyết rơi trên người em ấy phủ thành một lớp trắng xóa.

Em ấy giống như muốn hòa mình vào mùa Đông giá rét này, trông còn tịch mịch hơn cả ngày đông.

Tôi bước tới: "Sao thế? Không muốn sống nữa à?"

"Tôi muốn ở bên cạnh anh..." Em ấy nhìn tôi, đáy mắt như có tuyết rơi lả tả, "Anh đừng gi/ận, tôi chỉ muốn được ở bên anh thôi."

Lồng n.g.ự.c tôi rung động, nhưng lời nói ra lại trái với lòng mình: "Không cần."

"Tôi biết anh đang lo lắng điều gì. Văn Yến Trì, tôi không yếu đuối đến thế."

"Tôi có thể chịu đựng được tất cả những gì anh mang đến, niềm vui hay nỗi buồn." Em ấy khựng lại, đôi mắt đỏ hoe cố rặn ra một nụ cười, "... Và cả sự t.ử biệt."

Tim tôi đột ngột thắt lại, cơn đ/au nhói từ đáy lòng bùng n/ổ khiến vành mắt nóng hổi.

Em ấy không kìm nén được nữa, kéo tôi vào lòng: "Văn Yến Trì, anh đừng sợ."

Em ấy vùi mặt vào hõm cổ tôi, những giọt nước mắt ấm nóng áp sát vào da thịt: "Đừng đuổi em đi nữa, hãy để em ở bên anh đi."

Bàn tay em ấy r/un r/ẩy lau đi vệt nước nơi đuôi mắt tôi, nhưng chính em ấy lại lệ chảy đầy mặt. Khoảnh khắc này, tôi không biết là ích kỷ nhiều hơn hay là không đành lòng nhiều hơn, những lời từ chối chẳng thể nào thốt ra được nữa.

29.

Trong phòng tắm, tôi có chút cục túc đứng trước mặt Trần Thời Ngạn.

Do căn bệ/nh hành hạ, cơ bắp tiêu biến nhiều, thân hình tôi đã trở nên g/ầy gò một cách bất thường. Tôi quay mặt đi, giọng nói nghẹn lại: "X/ấu lắm, em ra ngoài một chút được không?"

Em ấy không nói gì, cẩn thận giúp tôi cởi bỏ y phục, r/un r/ẩy chạm khẽ qua từng tấc da thịt trên cơ thể tôi. Em ấy ngước nhìn tôi, đôi mắt ngấn lệ: "Không x/ấu, một chút cũng không x/ấu."

Chưa đợi tôi kịp mở lời, em ấy đã bế bổng tôi lên, đặt vào bồn tắm đầy nước ấm. Em ấy bước vào, từ phía sau ôm trọn tôi vào lòng, cằm tựa lên hõm vai sũng nước của tôi.

Em ấy nói: "Em sẽ ở bên anh, mãi mãi ở bên anh."

30.

Ngày Trần Thời Ngạn dọn đến, trong tiếng bánh xe vali lăn trên sàn nhà có lẫn vào một tiếng mèo kêu yếu ớt.

Em ấy lấy từ trong lòng ra một cục bông nhỏ mướp tam thể tai cụp, mặt bẹt dí, x/ấu xí như thể vừa bị ai đó giẫm lên. Nhưng nó rất ngoan, cứ kêu meo meo với tôi, đòi tôi chơi trò bắt chuột khô với nó.

"Nó tên gì?"

"Trần Tiểu Miêu." Em ấy đặt con mèo nhỏ vào lòng tôi, "Là Tiểu Vũ đặt tên đấy."

Tôi ngẩn ngơ nhận lấy, "Trước đây, anh cũng từng có một con mèo nhỏ."

Trần Thời Ngạn im lặng trong giây lát, từ phía sau ôm lấy tôi, cằm tì lên đỉnh đầu tôi, khẽ nói: "Giờ đây, anh lại có mèo nhỏ rồi."

"Phải rồi, anh lại có mèo nhỏ rồi."

31.

Dần dần, tôi không còn khả năng ra ngoài nữa.

Trong nhà, ngoài Trần Thời Ngạn ra, chỉ còn Chu Thư Ý mỗi ngày đều đến, và còn có đội ngũ y tế.

Tôi hỏi Trần Thời Ngạn: "Anh chọn điều trị giảm nhẹ, em có trách anh không?"

Em ấy lắc đầu: "Hồi đó nếu không phải em cứ khăng khăng bắt Tiểu Vũ hóa trị, con bé đã bớt đ/au đớn đi nhiều."

Em ấy nói như vậy là tốt lắm rồi. Như vậy em ấy đã mãn nguyện rồi.

Nhưng nếu không phải giữa đêm thức giấc, bắt gặp em ấy đang co quắp ở góc cầu thang nức nở không thành tiếng, có lẽ tôi đã tin lời em ấy. Thế là, nhân lúc em ấy vắng mặt một lát, tôi gọi bác sĩ chủ trị đến: "Bây giờ nếu can thiệp điều trị lại, liệu có còn tác dụng gì không?"

Bác sĩ cúi đầu, không nói lời nào.

Tôi nhếch môi, nặn ra một nụ cười khổ: "Chuyện hôm nay, không cần phải nói cho bất kỳ ai biết."

32.

Trần Thời Ngạn luôn bảo, con người phải phơi nắng nhiều vào, mèo nhỏ cũng vậy. Thế nên mỗi buổi chiều, em ấy sẽ mang hai chiếc ghế mây và một tấm chăn ra, đặt tôi ngồi lên ghế, đặt mèo nhỏ vào lòng tôi.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá khô, rắc những vệt sáng vụn vỡ lên người, thời gian dường như ngưng đọng tại khoảnh khắc này, vĩnh hằng và lặng lẽ.

Tôi cơ bản không thể ăn uống được gì, phần lớn dựa vào dịch truyền dinh dưỡng để duy trì. Nhưng Trần Thời Ngạn vẫn đều đặn nấu đồ ăn cho tôi, bảo rằng khi nào muốn thì cứ nếm một miếng.

Nhưng tôi đã không còn cảm nhận được mùi vị của thức ăn nữa rồi. Tôi nhìn bát cháo trắng hầu như chưa động vào, khẽ nói: "Ngon lắm."

Em ấy lấy khăn tay lau khóe môi cho tôi: "Mai em lại nấu cho anh."

"Được."

Thế nhưng, có những người vốn dĩ chẳng hề có "ngày mai".

33.

Lần hôn mê này kéo dài khá lâu, khi tôi tỉnh lại đã là hai ngày sau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trên Đường Tị Nạn, Cháu Gái Cá Chép May Mắn Điên Cuồng

Chương 6
Trên đường chạy trốn, chị dâu nhất quyết định vứt đứa con gái vừa tròn tháng tuổi vào bụi cỏ ven đường. Đứa bé khuôn mặt nhỏ xíu tím tái vì lạnh, tiếng khóc yếu ớt như mèo con kêu. Ta không nỡ lòng, liền chạy tới ngăn lại: "Nếu các người không muốn nuôi, đứa bé này về phần ta! Dù có phải chết đói, ta cũng nhất định nuôi nấng nó!" Chị dâu khinh khỉnh cười lạnh, vội vàng chia gia sản với ta. Ta ôm đứa trẻ khóc ngằn ngặt một mình lên đường nam tiến, ngày tháng khó khăn vô cùng. Đúng lúc ta và đứa bé đói lả ngất xỉu trong ngôi miếu hoang, tưởng chừng không thể chống đỡ nổi nữa thì bỗng nhiên... Ta nhìn thấy từng đàn chim chóc ngậm bánh bao bay về phía chúng ta, những chiếc bánh bao vẫn còn nóng hổi thơm phức. Mấy con chim dẫn đầu ríu rít trò chuyện, kỳ lạ thay ta lại hiểu được: "A a, đứa bé này chính là tiên nữ Cá Chép trên trời đầu thai đấy!" "Chúng ta chỉ cần giúp nàng vượt qua kiếp nạn này, nàng ắt sẽ nhớ ơn mà phù hộ chúng ta tu thành chính quả!" Có chú chim non ngơ ngác hỏi: "Nếu là tiên nữ Cá Chép, sao nàng không phù hộ cho người cô giàu sang bình an?" Ta cũng đang thắc mắc thì bỗng nghe vó ngựa vang lên rầm rập. Một cỗ xe ngựa sang trọng phóng vào trong miếu. Lũ chim ríu ran: "Tiên nữ Cá Chép vừa mới thành nhân, pháp lực chưa hòa hợp được với thân thể con người còn non nớt." "Nhưng bây giờ, nàng sắp thi triển thần thông rồi, trước tiên hãy tặng cho người cô tốt bụng một tiểu vương gia nô bộc xài tạm vậy!"
Cổ trang
Chữa Lành
Sảng Văn
1