EM TRAI LÀ CHỒNG NUÔI TỪ BÉ

Chương 3

28/01/2026 18:15

​Lúc ấy, tôi luôn lặng lẽ thực hiện lời hứa của mình.

​Năm 16 tuổi, tôi gặp Kim Gia, gia nhập Kim Hạc đường.

Khi ấy, tôi chỉ là tên đầu gấu mặt dày mày dạn ngoài phố, quanh quẩn dưới trướng của tên thuộc hạ cấp thấp nhất trong băng nhóm.

​Hễ nơi nào có đá/nh nhau, thanh niên xã hội đen cần người hỗ trợ, tôi lại xông vào.

Có khi ki/ếm được vài chục tệ, có khi được 100, 200 tệ.

​Nhưng có một lần, sau khi đỡ đò/n thay người khác, tôi bất ngờ ki/ếm được 1000 tệ.

​Đúng lúc Tống Lãnh cần nộp tiền đồng phục cho trường.

2 bộ đồng phục mùa thu, 480 tệ.

Tiền ăn mỗi tháng của em ở căng tin trường là 560 tệ.

​Một trận đò/n, tôi ki/ếm đủ tiền.

​Từ đó, tôi chính thức trở thành kẻ vì tiền mà bất chấp tính mạng.

​Bao nhiêu năm trôi qua như thế, tôi cũng nuôi Tống Lãnh khôn lớn.

Nhiều lúc tôi muốn thoát ra, nhưng không thể nữa rồi.

​Theo Kim Gia lâu như vậy, tôi đã chạm đến những điều bí mật nhất.

Một số ngành nghề của ông ta liên quan đến rửa tiền.

Bên dưới hội quán có sò/ng b/ạc ngầm.

Những chuyện nên biết hay không nên biết, tôi đều biết rõ.

Ông ta không buông tha cho tôi.

​Giờ đây không còn là vấn đề tiền bạc nữa, nhưng tôi sẽ không kể với Tống Lãnh những điều này.

Em không cần biết bất cứ thứ gì.

​Tôi đưa tay lau nước mắt cho em, em ngoảnh mặt đi.

Vẻ mặt lạnh lùng gi/ận dỗi, nhưng vẫn không quên xử lý vết thương cho tôi.

​Em mở hộp y tế, rồi ngồi xổm trước mặt tôi.

Khi bôi cồn i-ốt, bàn tay em khựng lại, gương mặt xinh đẹp bỗng áp sát.

​Vết thương nhỏ vốn chẳng đ/au đớn gì, đôi môi ấm áp chạm vào chỉ khiến tôi hơi ngứa ngáy.

Lưỡi em li/ếm nhẹ lên miệng vết thương khiến tim tôi đ/ập thình thịch.

​Em ngước mắt nhìn tôi, giọng bực bội: "Khử trùng đấy."

​Tôi không nói gì, chỉ đưa tay xoa đầu em.

​Tối hôm đó, em nhất quyết đòi ngủ lại.

Đã lâu rồi tôi không cho em ở lại qua đêm, bởi sáng sớm ra về dễ bị người khác nhìn thấy.

​Vừa khóc xong, tâm trạng em vốn đã không tốt.

Nghe tôi đuổi về, em đứng sững ngoài cửa, mắt ngân ngấn nước nhìn tôi, giống hệt chú cún con sắp bị chủ đuổi khỏi nhà.

​Cuối cùng tôi vẫn mềm lòng.

​"Thôi được, ngày mai đi sớm đấy."

​Nét mặt em lúc này mới dịu xuống, trèo lên giường tôi rồi kéo tay tôi đặt lên eo mình: ​"Ôm em đi."

​"Lớn rồi còn đòi hỏi."

​"Em thích anh mà..." Em ngập ngừng, rồi nói tiếp: "Ôm em đi."

​"Nếu không em sẽ gặp á/c mộng."

​Tôi tin lời em.

Hồi mới vào nghề, lịch trình dày đặc, em thường gọi điện cho tôi lúc đêm khuya.

Giọng em tội nghiệp đến mức có thể làm tan chảy trái tim tôi.

​Em nói: "Anh ơi, em sợ lắm. Giá như anh ôm em được thì tốt biết mấy."

​Nghe tiếng em khóc, tôi cũng nghẹn lòng, dỗ dành: "Vậy anh gọi điện trông chừng em ngủ nhé?"

​"Vâng."

​Đầu dây bên kia dần yên lặng.

Trong đêm tối đen như mực, thỉnh thoảng vọng lại tiếng em gọi tôi thật khẽ, như muốn x/ác nhận tôi có cúp máy hay không.

​Những trải nghiệm thời niên thiếu đã trở thành vết thương lòng không thể chữa lành.

Trong màn đêm, chỉ có hai chúng tôi ôm ấp sưởi ấm cho nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
61