Nam Hoa Nổi Danh

Chương 14

11/06/2026 18:30

[Ngoại truyện - Góc nhìn của Chu Đình Tụng]

Ta sớm đã biết, Tống Đức là phe cánh của Ninh Hầu.

Cho nên ta đã cài không ít tai mắt vào Tống gia.

Thuộc hạ bẩm báo rằng, vị đại tài tử nhà họ Tống kia qua lại với một nam kỹ ở Xuân Mãn Lâu, bị Tống Đức phát hiện, tức gi/ận đến mức dùng gia pháp.

Tống Vân Độ thề thốt đảm bảo sẽ không làm lỡ việc thành thân với Ninh Chi Nguyệt, Tống Đức mới chịu thôi.

Ta cũng tò mò, rốt cuộc là hạng người thế nào mà khiến Tống đại tài tử phải vất vả xoay sở giữa hai bên như vậy, thế là ta đến Xuân Mãn Lâu.

Ta cố ý làm lớn chuyện, ném ra ba ngàn lượng.

Chỉ thuần túy là để Tống Vân Độ không được thoải mái.

Cứ như vậy, ta đã gặp Liễu Ngọc.

Quả thực dung mạo rất đẹp.

Cũng rất thú vị.

Rõ ràng trong lòng đ/au khổ muốn ch*t, cũng hơi sợ ta, nhưng vẫn lấy hết can đảm thuận theo ta, quyến rũ ta.

Ta vốn tưởng sẽ được xem một vở kịch cũ rích kiểu nam nhân tri/nh ti/ết thà ch*t không chịu khuất phục.

Nào ngờ.

Khoảnh khắc y ngồi lên đùi ta, một ngọn lửa tà đã xộc thẳng xuống dưới.

Từ khi nắm quyền đến nay, họ đã đưa không ít người lên giường ta.

Ta vốn không có hứng thú, cũng sợ bị cài cắm tai mắt, nên chưa từng chạm vào ai.

Không ngờ hôm nay lại gục ngã trong tay một nam nhân.

Trước đây, ta không biết mình thích nam hay thích nữ.

Nhưng ta phát hiện ra, hình như ta thích Liễu Ngọc.

Ngày hôm đó tan chầu.

Ta đi theo Tống Vân Độ đến Xuân Mãn Lâu.

Quả nhiên hắn ta đến tìm Liễu Ngọc.

Diễn một vở kịch tình thâm rẻ tiền, nhìn mà buồn nôn.

Rõ ràng hôm trước còn đang ân ái với Ninh Chi Nguyệt, vậy mà giờ lại trưng ra cái bộ mặt "tình thâm nghĩa trọng" kinh t/ởm đó.

Cái tên Liễu Ngọc nhỏ bé kia.

Rõ ràng trong lòng oán h/ận hắn, vậy mà lại không nỡ trách hắn.

Một kẻ tồi tệ như vậy thì có gì để yêu cơ chứ?

Đúng là đồ ngốc.

Ta không muốn y yêu Tống Vân Độ.

Ta muốn y yêu ta.

Nhưng ta là kẻ định sẵn sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Ta không cho y được tương lai, chỉ biết kéo chân y, liên lụy đến y.

Ta muốn chuộc thân cho y, ta muốn đường đường chính chính đưa y về nhà.

Nhưng nếu ta làm vậy, đến ngày ta bị thanh trừng, y sẽ phải ch*t cùng ta.

Cho nên không được.

Ta đã dốc hết sức lực để đối xử tốt với y.

Nhưng lại không thể để y dính líu đến ta.

Khó lắm.

Thực sự rất khó.

Ngày hôm đó khi y nói: "Ngài cũng đâu thể bảo hộ ta cả đời được", ta thậm chí còn chẳng thể phản bác lại.

Khi ta nói cho y một cơ hội để thực hiện điều ước, thực ra ta đang sợ hãi.

Ta sợ Liễu Ngọc sẽ bắt ta đưa y về nhà.

Bởi vì ta không làm được.

Thế nhưng y chẳng đòi hỏi gì cả.

Vậy mà y, tại sao lại không đòi hỏi chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0