Tôi là một Beta hết sức bình thường.

Ấy thế mà lại bị phân vào cùng ký túc xá với ba Alpha cấp S.

Mối qu/an h/ệ của ba người họ tốt lắm, đi đâu cũng dính lấy nhau như hình với bóng.

Chỉ cần tôi vô tình chạm phải một người, hai người còn lại sẽ lườm tôi ch/áy mặt.

đ/áng s/ợ muốn ch*t!

Thế là tôi đành khép mình, cẩn thận từng li từng tí làm một kẻ vô hình trong phòng.

Cho đến khi người tôi thầm thích nhờ tôi chuyển thư tình cho cả ba Alpha kia.

1

Sau khi tan tiết đại cương, tôi chậm chạp dọn dẹp sách vở.

Tiện thể lén nhìn Tạ Tri Hứa đang bị đám đông vây quanh ở ngay hàng ghế đầu.

Không hổ là Omega cấp cao.

Bạn bè nhiều, người theo đuổi cũng nhiều.

Một đứa như tôi có muốn chen vào cũng chẳng có cửa.

Mà thật ra tôi cũng chẳng dám mơ chen vào, chỉ cần mỗi buổi học chung được ngắm cậu ấy từ xa vài cái là đã mãn nguyện lắm rồi.

Bước ra khỏi lớp, tôi vừa đi vừa nghĩ xem trưa nay nên ăn gì ở nhà ăn thì bỗng có một giọng nói trong trẻo vang lên gọi gi/ật lại:

"Kỳ Niên, đợi tớ một chút."

Tôi ngẩn người, quay đầu lại nhìn.

Gì vậy trời, lại là Tạ Tri Hứa!

Cậu ấy gọi tôi làm gì thế nhỉ?

Mà lại còn gọi là "Kỳ Niên" nữa chứ, nghe thân thiết quá đi mất.

Bình thường hai đứa tụi tôi đâu có qua lại gì mấy đâu.

Tôi đứng khựng lại, ngoan ngoãn chờ cậu ấy trong sự hoang mang tột độ.

Tạ Tri Hứa chạy tới, mang theo một làn gió.

Dù là một Beta không cảm nhận được pheromone, tôi vẫn thấy cậu ấy thơm phức.

Tôi gần như nín thở, lý nhí như muỗi kêu:

"Tạ... bạn học Tạ, có chuyện gì không?"

Tạ Tri Hứa cười rạng rỡ, huých nhẹ vào vai tôi một cái:

"Làm gì mà căng thẳng thế? Tụi mình không phải bạn bè sao?"

Tôi ngây người.

Hóa ra tụi mình là bạn bè à?

Vui quá đi mất!

Tôi mím môi, ngượng ngùng đẩy đẩy gọng kính, khẽ gật đầu.

Tạ Tri Hứa lôi từ trong balo ra ba phong thư rất đẹp.

Một phong màu xanh nước biển, một phong màu hồng, và một phong màu đen.

Cậu ấy dúi vào tay tôi.

Tôi ngơ ngác: "Cái gì đây?"

Tạ Tri Hứa híp mắt cười: "Thư tình đó."

Tôi còn chưa kịp mơ mộng viển vông, Tạ Tri Hứa đã bí mật ghé sát vào tai tôi, thì thầm:

"Cậu giúp tớ chuyển mấy bức thư tình này cho đám bạn cùng phòng của cậu nhé."

Tôi đứng hình mất ba giây.

"Đám... bạn?"

Tạ Tri Hứa: "Ừ chuẩn! Cái này gọi là thả lưới đó cậu biết không? Biết đâu lại 'câu' được một anh thì sao."

Đúng là Omega cấp cao, tư duy có khác!

Tôi gật đầu, chẳng nỡ từ chối cậu ấy.

Nhưng mà...

"Thế nhỡ đâu... dính nhiều hơn một người thì sao?"

Tạ Tri Hứa cong môi cười xinh đẹp tuyệt trần:

"Thế thì càng tốt, cho bọn họ chia ca ra mà làm người yêu."

Tôi cạn lời, sốc tập hai.

"Cậu không sợ bị phát hiện à?"

Tạ Tri Hứa lắc đầu: "Bị phát hiện thì chia tay thôi, đ/á vài ba gã Alpha thôi mà, có gì khó đâu."

Đỉnh thật sự!

Tôi nhìn cậu ấy bằng ánh mắt ngưỡng m/ộ đầy sùng bái qua cặp kính dày cộp.

"Được, tớ sẽ giúp cậu chuyển."

"Cố lên nhé, bạn học Tạ."

Tạ Tri Hứa phì cười, vẫy vẫy tay rồi rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đèn Sáng Có Nhà

Chương 7
Phu quân dẫn thiếp đi chúc thọ thầy của người. Dọc đường, người hân hoan không ngớt lời: "Tiên sinh họ Thôi hai mươi tuổi đã đỗ cử nhân. Năm xưa ta lên kinh ứng thí trượt bảng, cũng nhờ ông ấy cho mượn lộ phí. Dẫu chẳng đỗ đạt, ân tình này vẫn phải khắc ghi. Gia tộc họ Thôi tại huyện Thanh Hà mở nghĩa học, không thu học phí của con em nhà nghèo." Lòng bàn tay thiếp vã mồ hôi. Năm xưa, thiếp vốn là đồng dưỡng tức chưa qua cửa của một nhà tại huyện Thanh Hà. Lúc bị đuổi khỏi huyện, kẻ tiễn đưa lạnh lùng bảo rằng, kiếp này nếu dám đặt chân vào Thanh Hà nửa bước, sẽ báo quan bắt thiếp vì tội trộm cắp. Chu Đình nắm lấy tay thiếp, trấn an rằng chẳng cần khẩn trương: "Tiên sinh họ Thôi tâm địa thiện lương, nghe nói đến cả đồng dưỡng tức đã bệnh mất ông cũng lập bài vị thờ phụng, đủ thấy là người trọng nghĩa xưa trọng nghĩa tình nghĩa biết trọng tình xưa nghĩa cũ."
Cổ trang
Chữa Lành
Ngôn Tình
2
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6
Hiệp sĩ Mèo Chương 6