Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện

Chương 12

01/04/2026 20:29

Ta làm theo lời hệ thống, tiêu hủy toàn bộ nhật ký. Thậm chí còn dùng thêm một lần “bàn tay vàng” để quét sạch cả căn phòng, đảm bảo hắn không để lại bản sao nhật ký nào khác.

Sau đó, ta lại cho hắn uống nước mất trí nhớ.

Sau quy trình đó, Tống Văn Cảnh quả nhiên không còn gọi ta thị tẩm nữa, thái độ đối với ta cũng khôi phục lại vẻ lạnh lùng.

Cùng lúc đó, sức khỏe của Hoàng đế cũng không còn được như xưa. Các thế lực đều lăm le nhắm vào ngai vàng.

Tống Văn Cảnh cũng bận rộn hẳn lên, thỉnh thoảng đến ba ngày ta cũng không thấy mặt hắn.

Cứ thế trôi qua một tháng, một tin tức như sét đá/nh ngang tai n/ổ vang trong cung.

Hoàng đế băng hà rồi. Và để lại di nguyện truyền ngôi cho Tống Văn Cảnh.

Tam hoàng tử nghe xong liền trực tiếp dẫn quân tấn công hoàng cung. Ngày cung biến cuối cùng cũng đã tới.

Mà ta, với tư cách là nữ phụ làm nền, âm mưu ôm cơ mật đi đầu quân cho Tam hoàng tử, nhưng lại bị thị vệ của Tống Văn Cảnh một ki/ếm ch/ém ch*t.

Sau đó là có thể thành công nhận “cơm hộp” rồi ch*t giả để thoát thân!

Bây giờ bên ngoài đang hỗn lo/ạn vô cùng, mọi người la hét chạy tán lo/ạn. Tạm thời chưa có ai chú ý đến ta.

Thế là ta lập tức lẻn vào thư phòng của Tống Văn Cảnh, bắt đầu tìm ki/ếm cơ mật. Thực ra cơ mật đó cũng là giả, chỉ có đứa nữ phụ làm nền như ta là còn ng/u ngốc nghĩ rằng có thể dựa vào đó để bám gót Tam hoàng tử.

Sau khi lấy được cơ mật, ta ôm đống giấy tờ đó chạy ra ngoài. Chạy chưa được bao xa, một thanh ki/ếm đã kề ngang cổ ta.

Là thị vệ của Tống Văn Cảnh.

Tống Văn Cảnh từ trong bóng tối bước ra, chậm rãi ngước mắt nhìn ta.

Thị vệ cư/ớp lấy xấp cơ mật trong tay ta: “Điện hạ, kẻ này phản bội Đông cung, không thể giữ lại.”

Hệ thống la lên đầy kích động trong đầu ta: [Sắp được thoát thân rồi! Ký chủ yên tâm, ta sẽ khóa toàn bộ cảm giác đ/au đớn của cô!]

Ta cũng không nhịn được mà có chút phấn khích. Thậm chí h/ận không thể tự mình lao thẳng vào lưỡi ki/ếm.

Thế nhưng đợi mãi, Tống Văn Cảnh vẫn chần chừ không ra lệnh. Ta không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn, lại phát hiện trong ánh mắt lạnh lẽo của hắn dường như thoáng qua một tia đấu tranh và mờ mịt.

Cuối cùng, hắn vẫn không trực tiếp gi*t ta mà cau mày ra lệnh: “Nh/ốt nàng ta vào căn phòng bên cạnh trước, lát nữa ta sẽ đích thân thẩm vấn.”

Thị vệ lập tức tuân lệnh, trói ta đưa vào căn phòng bên cạnh, rồi cử hai thị vệ canh giữ.

Ta có chút ngẩn ngơ. Sao lại không gi*t ta?

Hệ thống cũng có cùng thắc mắc, suy nghĩ một hồi rồi nói: [Vấn đề không lớn, lát nữa ta sẽ phóng một mồi lửa vào phòng, ký chủ vẫn có thể thuận lợi nhận cơm hộp thôi.]

Ta liền yên tâm hẳn.

Đám ch/áy nhanh chóng lớn dần.

Hai thị vệ kia dường như muốn c/ứu hỏa, nhưng tiếc là chỉ dựa vào hai người thì quá khó khăn, bọn họ nhất thời cũng không tìm được người giúp sức.

Khói đặc ngày càng nhiều, hệ thống đã bắt đầu khóa cảm giác của ta. Ta nghe tiếng đếm ngược hoàn thành nhiệm vụ trong đầu:

[Ba.]

Ta nghe thấy giọng của Tống Văn Cảnh.

[Hai.]

Qua lớp xà ngang sụp đổ và ngọn lửa, ta chạm phải ánh mắt của hắn.

[Một.]

Ta thấy hắn có chút chật vật lao về phía ta.

Trong phút chốc, nó gợi ta nhớ về rất nhiều năm trước, phản diện bé nhỏ bị ta sai bảo gánh thùng nước cũng chật vật y như vậy.

Ngày hôm đó đúng vào sinh nhật của hắn, cũng là lần đầu tiên ta xuyên sách dắt hắn đi ăn đại tiệc.

Ta mỉm cười gắp đủ loại thức ăn và th!t vào bát hắn, nhân lúc hệ thống không có ở đó, ta hối thúc: “Ăn mau đi, không là bị phát hiện đấy!”

Tuy Tống Văn Cảnh không biết sẽ bị ai phát hiện, nhưng vẫn nỗ lực nhai nhai nuốt nuốt.

Lúc đó tuy vẫn phải làm nhiệm vụ, nhưng thực sự đã đủ tốt đẹp rồi.

[Chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ thành công.]

Ngỡ như một giấc chiêm bao.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
8 U U Lục Minh Chương 30.
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm