Tôi ôm ng/ực thở dốc một hồi lâu.
Đến khi hoàn h/ồn, tôi mới miễn cưỡng tin thứ phát sáng này là "hệ thống", một sự tồn tại trái với khoa học.
Nó chính là giọng nói đã xuất hiện cảnh báo tôi hôm nọ.
Hệ thống nói với tôi, thế giới tôi đang sống là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, kim chủ Bùi Giang Ngạn của tôi là một phản diện đi/ên cuồ/ng.
Còn tôi... là ánh trăng sáng đoản mệnh của phản diện.
【Ba năm sau, cậu sẽ ch*t vì t/ai n/ạn khiến phản diện hắc hóa, để cậu ta thuận lý thành chương được nữ chính c/ứu rỗi, từ đó yêu nữ chính.】
Cái danh "ánh trăng sáng" mà tôi hiểu, chính là chim hoàng yến đời đầu.
Nhưng tôi không tin.
「Cậu nói tôi ch*t là tôi ch*t? Cậu nói Bùi Giang Ngạn tìm kim chủ khác là cậu ta tìm? Hiện tại đối với tôi... cậu ta rõ ràng vẫn chưa chán.」
Chỉ cần chưa chán, tôi vẫn có thể tiếp tục ki/ếm tiền.
Hệ thống dường như đã lường trước tôi sẽ nói vậy, nó lôi ra một máy chiếu, bắt tôi xem VCR.
Trong khung hình, cảnh tượng xa hoa trụy lạc.
Bùi Giang Ngạn mặc âu phục chỉnh tề đứng giữa sảnh tiệc, lơ đãng lắc ly rư/ợu vang bàn chuyện làm ăn, thỉnh thoảng lại thiếu kiên nhẫn liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
Toàn thân cậu ta toát ra khí chất chán đời, người lạ chớ gần.
Thế nhưng giây tiếp theo.
Một nữ phục vụ xinh đẹp lao thẳng về phía cậu, làm toàn bộ rư/ợu trong khay đổ ập lên bộ âu phục cao cấp của Bùi Giang Ngạn, đã thế còn vụng về lau càng lau càng bẩn...
Nhìn thấy cảnh này, sống lưng tôi lạnh toát, định rút điện thoại ra.
Nhưng trên màn hình lại hiện lên tin nhắn của Bùi Giang Ngạn, nói tối nay cậu không về nhà.
Ngước mắt lên, video tua nhanh mười giây.
Mười giây sau, Bùi Giang Ngạn không hề nổi trận lôi đình, trái lại còn mỉm cười đỡ cô gái kia dậy... nói không sao cả.
Tôi dán mắt vào máy chiếu, người cứng đờ.
Từ nhỏ đến lớn.
Đây là lần đầu tiên Bùi Giang Ngạn có thể kiểm soát cảm xúc ở nơi không có tôi.
Hệ thống nói, người trong video chính là nữ chính.
Cô ấy có sức hấp dẫn bẩm sinh đối với Bùi Giang Ngạn, một khả năng chữa lành.
Ngay cả khi tôi không ch*t, Bùi Giang Ngạn cũng sẽ sớm thay lòng đổi dạ.
Cái ch*t của tôi, chẳng qua chỉ là một chất xúc tác, chỉ có thể đẩy nhanh phản ứng chứ không phải điều kiện bắt buộc.
Ví dụ như tối nay, người vốn chán gh/ét xã giao như Bùi Giang Ngạn lại đang ở riêng với nữ chính, cùng nhau ngắm sao trò chuyện thâu đêm.
Tôi cúi đầu nhìn tin nhắn trên điện thoại.
Tim đột nhiên đ/au nhói.
Có lẽ là vì, không thể ki/ếm tiền từ cậu ta được nữa rồi.
【Ký chủ, cậu đừng buồn nữa, không phải vẫn còn có tôi sao?】
Hệ thống vỗ vỗ vai tôi, đưa ra phương án giải quyết——
Giả ch*t.
【Chỉ cần cậu làm theo yêu cầu của tôi để giả ch*t trước, tôi sẽ giúp cậu ngụy tạo một thân phận mới, đưa linh h/ồn cậu chuyển sang thân x/ác đó... từ đó bắt đầu cuộc sống mới!】
Tôi do dự một giây, vẫn cúi đầu xuống.
「Nhưng đi rồi, tôi sẽ không được gặp bà nội nữa...」
【Chuyện đó có là gì? Tôi có thể giúp cậu đưa cả bà nội ra b/ệnh viện nước ngoài!】
Hệ thống dừng một chút, bổ sung thêm: 【Ký chủ, chẳng phải cậu rất yêu tiền sao? Chỉ cần cậu phối hợp với tôi hoàn thành nhiệm vụ, còn có th/ù lao 30 triệu!】
Tôi bỗng chốc ngẩng đầu.
「Thật sự là 30 triệu... còn đưa cả bà nội tôi đi?」
【Thật!】
Tôi nhìn màn hình điện thoại lần cuối.
Một giọt nước rơi xuống, bất chợt làm khung chat phóng to ra.
Tôi lau đi, cuối cùng gật đầu: 「Được.」