Trống da người 2

Chương 14

17/01/2024 11:19

Cất xong Đan Giám, tôi xuống lầu tìm thấy Tạ Vi đang gật gà gật gù không quan tâm thế sự.

Nhìn thấy tôi, nháy mắt đã khôi phục tinh thần, quấn lấy tôi hỏi này hỏi kia.

Sau khi chọn ra mấy câu hỏi để trả lời, ánh mắt nhìn tôi của Tạ Vi càng thêm mấy phần sùng bái.

"Chị Diệu Diệu, chị nhận đồ đệ không?”

Tôi không hề lưu tình mà tạt cho con bé một xô nước lạnh.

"Vi Vi, nếu chị không nhớ nhầm thì sang năm em phải thi tài năng rồi nhỉ?”

Khuôn mặt dễ thương xinh đẹp của Tạ Vi ngay lập tức xụ xuống.

"Chị Diệu Diệu, chị thật biết chọc vào nỗi đ/au của em.”

Tâm trạng của nó đột ngột dâng cao, khóe mắt cong lên, lại bắt đầu suy nghĩ về tương lai.

"Đúng rồi, đợi sau này khi có chỗ đứng trong giới diễn xuất, em nhất định sẽ làm một bộ phim về săn m/a, đến lúc đó chị Diệu Diệu nhất định phải đóng vai khách mời đó.”

Tôi bĩu môi, trong lòng không mấy hứng thú.

"Muốn chị làm khách mời? Chị nào có thiên phú diễn xuất chứ? Ngôi sao lớn Tạ Vi của chị.”

"Chị còn cần diễn hả chị Diệu Diệu? Em còn lo chị diễn quá thật, bị người ta báo cáo tuyên truyền m/ê t/ín phong kiến nữa kìa!”

Nói rồi, con bé chỉ tay vào trán tôi, thẳng thắn nói:

"Hơn nữa chị nhìn nốt ruồi đỏ trời sinh này đi, cũng chẳng cần mời thợ hóa trang luôn ấy, đạo cụ bắt q/uỷ các kiểu chị cũng có hết, đến khi đó sợ là nhân viên đạo cụ còn phải tìm chị tìm hiểu thêm ấy chứ.”

Nghe con bé nói vậy, tôi giơ tay chạm vào nốt ruồi giữa trán.

Nốt ruồi này đã giúp đỡ không ít khi trong ảo cảnh của q/uỷ.

Đợi đã!

Nốt ruồi… ảo cảnh.

Tôi dần dần nhớ lại, trong khoảnh khắc trước khi ảo cảnh sụp đổ, trên không trung đã xuất hiện bóng của một người phụ nữ.

Giữa trán của cô ấy cũng có một nốt ruồi đỏ, nhớ kỹ lại, khuôn mặt của cô ấy với tôi dường như có năm sáu phần giống nhau.

Cô ấy rốt cuộc là ai?

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm