Thanh Sương Như Nguyệt

Chương 19 + 20

10/09/2024 11:21

19.

Ta đã gửi thiệp đá/nh tiếng đến phủ Trung Dũng Hầu, đầu tiên là ta muốn thăm Tống Thanh Uyển, chỉ có thể nhìn thấy nàng ta sống không tốt thì ta mới có thể yên tâm.

Hơn nữa ta cũng muốn nhìn thấy bộ dạng khốn khổ của Phó Cảnh Thần.

Mặc dù vết bỏng đã đóng vảy nhưng khuôn mặt khôi ngô của Phó Cảnh Thần đã bị h/ủy ho/ại hoàn toàn.

Thậm chí bàn tay trái của hắn ta cũng bị mất hai ngón tay.

Đại Thịnh triều có yêu cầu với quan viên bên ngoài, bây giờ hắn ta cơ bản không có cơ hội xuất hiện trong triều nữa.

Xem như cuộc đời đã bị h/ủy ho/ại hoàn toàn rồi.

“Ngươi cố ý đúng không? Ngươi h/ận ta, vì b/áo th/ù nên ngươi cố ý dụ ta đến gia tự.”

“Ngươi sớm biết Tống Thanh Uyển sẽ tự mình phóng hỏa, có đúng không?” Phó Cảnh Thần nhìn thấy ta thì chật vật đứng dậy.

“Ta không biết Thế tử đang nói gì cả? Ta đến để thăm nhị muội.”

“Chắc chắn là ngươi nghĩ ta ng/u xuẩn nên mới bị một nữ nhân chơi đùa trong lòng bàn tay.”

“Ngọn lửa đó… nàng ta muốn th/iêu ch*t ta… nàng ta lệnh cho người đá/nh ngất ta, sau đó ném ta vào biển lửa…”

Phó Cảnh Thần lẩm bẩm.

Ta hơi gi/ật mình, đứng yên bất động hồi lâu rồi ta chợt hiểu ra.

Nàng ta muốn gi*t Phó Cảnh Thần vì Phó Cảnh Thần là người duy nhất trên thế gian muốn giữ nàng ta lại.

“Tống Thanh Sương, ta xin lỗi, kiếp trước ta đã…”

Ta vội vàng ngắt lời hắn ta: “Ta gi*t ngươi rồi sau đó nói xin lỗi ngươi, ngươi cảm thấy có thể không?”

Hắn ta ngẩn người.

“Tống Thanh Uyển ở đâu?”

“Ch*t rồi!” Vẻ mặt của Phó Cảnh Thần rất dữ tợn.

“Đường đường là nhị tiểu thư của phủ Hộ Quốc Tướng Quân ta, thậm chí có là thiếp thất, nếu vô cớ bỏ mạng ở phủ Trung Dũng Hầu của ngươi thì ta cũng sẽ không để yên đâu.”

“Nàng ta bị một nhóm người mặc hắc y bắt đi.” Phó Cảnh Thần chán nản nói.

Ánh mắt của ta hơi thay đổi rồi ta vội vàng quay lưng đi.

Đột nhiên hình như hắn ta nhìn thấy thứ gì đó, hai mắt của hắn ta mở to đầy hoài nghi.

“Tống Thanh Sương, dây đeo mặt ngọc của ngươi từ đâu mà có?” Hắn ta vội vàng hỏi.

Ta dừng bước rồi liếc nhìn xuống hông mình, ta thờ ơ nói: “Lúc nhỏ đã có rồi, sao thế?”

“Không… không có gì…”

Đột nhiên vẻ mặt của hắn ta xám xịt.

Ta khẽ cười thầm rồi quay lưng bỏ đi.

Kiếp trước, ta vô tình biết được, sở dĩ Phó Cảnh Thần tình sâu ý trọng với Tống Thanh Uyển là vì một lần mỹ nhân c/ứu anh hùng.

Bảy năm trước, Phó Cảnh Thần chín tuổi vì ham chơi nên đã đuổi hết thị vệ đi, nhưng không may lại rơi vào trong bẫy thú.

Trên đường trở về biên cương thì ta tình cờ nhìn thấy Phó Cảnh Thần mắc kẹt trong bẫy, ta chỉ thuận tay c/ứu giúp rồi cũng không quan tâm lắm đến chuyện này.

Nhưng hắn ta đã chặn xe ngựa hỏi xin tên họ, mong được báo đáp.

Nếu thiện hữu thiện báo, ta chỉ hy vọng thiện báo này báo lên người của Tiểu Thanh Uyển, cho nên ta đã thuận miệng nói họ tên Tống Thanh Uyển ra.

Dây đeo ngọc bích này là do chính ta Tống Thanh Uyển làm cho ta, ta thường cầm trên tay chơi, có lẽ năm đó Phó Cảnh Thần chín tuổi đã nhìn thấy.

Người giả dối, thậm chí báo ân cũng là giả dối.

Tiểu Thanh Uyển ngây ngốc, chưa bao giờ có ý cảm kích lòng biết ơn của hắn ta.

Mà Thanh Uyển tài danh khắp kinh thành lại thật sự cảm nhận được lòng biết ơn của Phó Cảnh Thần, dùng theo cách nói của nàng ta thì gọi là cái gì nhỉ… à… là “đeo bám”.

Ha, đeo bám, đeo bám đến cuối cùng chẳng còn lại thứ gì.

20.

Trong lúc ta đang kiểm tra sổ sách thì phủ Trung Dũng Hầu cử bà mối mang sính lễ đến.

Sau khi nghe tin thì ta đã vội vàng chạy đến tiền sảnh.

Nếu như kiếp trước ta có thể vì sính lễ mà chọn gả đến phủ Trung Dũng Hầu thì kiếp này sính lễ trước mặt ta nhiều hơn kiếp trước gấp mấy lần, hình như ta không có lý do gì để từ chối.

Vì Tống gia thật sự thiếu tiền.

Binh lính của quân Tống gia có thể sẽ ch*t trên chiến trường, nhưng không thể ch*t đói hay ch*t rét được.

Hơn nữa tương lai sẽ có lũ lụt và dị/ch bệ/nh bùng phát.

Chỗ nào cũng cần đến tiền.

Dù sao thì phủ Trung Dũng Hầu cũng không tồn tại được lâu nữa, ta mượn tạm sính lễ của họ, cũng có thể xem là lấy của dân dùng cho dân.

Ta cũng không thèm để ý xem Tống Khải Minh đồng ý hay không mà trực tiếp đồng ý chuyện hôn sự này.

Dù sao thì nếu ta không đồng ý, phủ Trung Dũng Hầu cũng sẽ đi xin Thánh thượng, lúc đó thánh chỉ ban xuống cũng không thể thay đổi được gì.

Ai bảo thế giới của chúng ta là một quyển sách chứ? Phó Cảnh Thần là nam chủ được chỉ định, ta lại là nữ chủ.

Chúng ta đã được định sẵn phải kết lương duyên, cho dù chỉ là trên danh nghĩa.

Ta không thèm quan tâm đến ánh mắt như muốn ăn th!t người của Tống Khải Minh, ta lệnh cho hạ nhân chuyển hết những hòm rương này vào viện của ta.

“Nghịch nữ! Trong mắt ngươi còn xem ta là phụ thân của ngươi không?”

“Chuyện hôn sự của bản thân mà lại tự ý định đoạt, ngươi đang làm bại hoại gia phong.”

“Phụ thân, nếu người có thời gian dạy dỗ ta, tại sao không dành chút sức lực đó mà làm ra vài chính tích đi, hay là nói phụ thân cố gắng mà được thăng lên tam phẩm trong kỳ khảo hạch lần này đi?”

Ta nhàn nhã nhìn ông ta.

“Hồ ngôn lo/ạn ngữ!” Nói xong, ông ta phất tay áo bỏ đi.

Ta cười lạnh một tiếng.

Kiếp trước sau khi tổ phụ bị ngũ mã phanh thây, Tống Khải Minh được thăng lên tam phẩm, quan vận hanh thông.

Sau khi mang hết sính lễ về viện thì ta lại bắt đầu kiểm tra sổ sách, ta thu lại tất cả hồi môn của mẫu thân ta, gần như đã dọn sạch kho của phủ Tướng quân.

Tống Khải Minh và Thẩm Như Vân nổi trận lôi đình nhưng họ có thể làm gì được chứ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nữ phụ pháo hôi không muốn chết

Chương 10
Tôi thuê một căn nhà ma, đêm đầu tiên chuyển đến, giữa không trung bỗng lướt qua những dòng bình luận: 【Nữ phụ pháo hôi đáng thương, yêu đương còn chưa kịp trải qua đã bị nữ quỷ đòi mạng rồi.】 【Sau khi chết còn trở thành tiểu quỷ do nam chính nuôi, đợi đến lúc nam nữ chính ân ái, cô ấy phải phụ trách thổi gió lạnh, tắt đèn, hoàn toàn là chất xúc tác dưới dạng quỷ.】 【Nam chính sắp đến bán kiếm gỗ đào rồi, nếu là tôi thì tôi sẽ quỳ xuống ôm đùi, dù sao giữ mạng vẫn quan trọng hơn.】 Rất nhanh sau đó, tiếng gõ cửa vang lên. Một người đàn ông xinh đẹp với khí chất âm nhu giơ thanh kiếm gỗ đào lên hỏi tôi: "Cô gái, căn nhà này của cô tà khí lắm, có muốn mua kiếm gỗ đào không?" "888 tệ, mua một tặng hai, không lừa trẻ già." Tôi thử trả giá: "8 tệ 5 hào được không?" Anh ta nói không được. Tôi trở tay trói người lại luôn.
Hiện đại
Hài hước
Linh Dị
6
Khương Mông Chương 7