Vẫn Phải Yêu Chính Mình

Chương 8

18/09/2024 11:50

8

Lúc tôi thích anh, anh đối với tôi tránh như tránh rắn rết.

Tôi ba lần bốn lần câu dẫn anh, anh cũng chẳng động tâm một lần.

Đến hiện tại tôi rốt cục cũng nghĩ thông, muốn buông xuống, anh lại chạy tới nói anh rất nhớ tôi.

Đây không phải là bị b/ệnh hay chập mạch chỗ nào đó thì đây là cái gì?

Trong ngựk truyền đến thanh âm rầu rĩ của anh: "Đúng, là anh bị đi/ên rồi.”

“Từ lúc em bắt đầu bao nuôi tên người mẫu nam kia, anh đã phát hiện tình cảm của anh đối với em rất khác.”

“Trước kia không có người khác, em chỉ biết ở bên cạnh, nhõng nhẽo, làm ầm ĩ với anh, anh cũng không cảm nhận được sự khác biệt mà em mang tới.”

“Nhưng lúc tận mắt nhìn thấy em đi cùng những người khác, dạo phố rồi đi du lịch, ăn cơm cùng nhau, anh mới phát hiện anh gh/en tị đến hoảng hốt.”

“Một năm trước em ra đi không từ biệt, anh mất rất nhiều sức lực tìm em, rốt cục nghe được em ở thành Y, nhưng anh lại không có dũng khí đi tìm em.”

“Sợ em không thích anh, sợ em càng thích cuộc sống hiện tại của em hơn.”

“Anh cũng sợ người khác bàn tán, sợ anh lớn hơn ngươi mười một tuổi sẽ ảnh hưởng lớn đến em.”

"Anh đã từng cảm thấy, anh nuôi em lớn là tốt rồi, cho em những điều kiện ưu việt nhất, cho em làm đại tiểu thư, rồi em sẽ có một người bạn trai xứng đôi, kết hôn sinh con, nhưng sau đó anh phát hiện, anh mỗi khi anh nghĩ đến chuyện em sẽ kết hôn với người đàn ông khác, anh gh/en tị đến phát đi/ên."

“Tiểu Vãn, anh nên làm gì bây giờ?”

“Anh vừa hy vọng em sống tốt, lại hy vọng em không tốt, em sống không tốt, anh mới có thể đem em quay về bên anh.”

Giọng anh chua xót âm trầm, tay ôm tôi đến r/un r/ẩy.

Tôi thở dài một hơi, vỗ nhẹ tóc anh: "Biết rồi, chú, cháu biết rồi.”

Thì ra người tôi thầm mến nhiều năm, cũng vẫn thầm mến tôi.

Sau khi Hứa Nghiễn Chu tắt máy, Bạch Linh lại gọi điện thoại cho tôi, tôi cũng không nhận.

Bởi vì tôi đã bị Hứa Nghiễn Chu đ/è ở dưới thân, anh ấn cổ tay tôi, tôi cũng không cách nào rút tay về.

Nụ hôn thân thiết chậm rãi từng chút từng chút rơi vào xươ/ng quai xanh rồi đến bả vai, anh thậm chí còn x/ấu xa cắn một cái, đ/au đến mức tôi m/ắng ra tiếng.

“Mẹ kiếp!”

Không gian trong xe nhỏ, cũng không làm được gì, Hứa Nghiễn Chu liền muốn về biệt thự.

Tôi không chút suy nghĩ cho anh một chút.

"Hôm nay là tiệc đính hôn của chú cùng chị Bạch Linh, chú không quan tâm lại lôi kéo cháu rời đi như vậy, chú có nghĩ tới, ngày mai sẽ có bao nhiêu hot search không?"

"Chú tốt x/ấu gì cũng nên trở về dọn dẹp một chút cái cục diện rối rắm kia đi?"

Anh ôm tôi không buông tay: "Anh không về, em lại chạy thì làm sao bây giờ?"

Ai hiểu được gia đình

Người đàn ông 36 tuổi, đang làm nũng với tôi......

Tôi liền an ủi anh: "Cháu không chạy, cháu thề với trời đó.”

Khuyên can mãi cũng khuyên anh cũng chịu trở về, tôi ở trong xe chờ anh, không đợi được mấy phút, liền có người gõ cửa sổ xe.”

Là một gương mặt xa lạ, người này gật đầu ý bảo: "Hứa tiên sinh bảo tôi đón cô.”

Tôi mở cửa xe, giây lát sau mất đi ý thức.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0