Chó thay da

Chương 12

19/07/2024 09:00

Đột nhiên tôi hiểu vì sao có nhiều người vào phòng livestream của Lý Quan Ngư gọi cậu ta là chồng rồi.

Hình ảnh cậu ta đạp con xe đạp cũ lao đến c/ứu mạng chó của tôi.

Có khác gì Tôn Ngộ Không cưỡi mây ngũ sắc cưới tôi về nhà đâu?

Tôi thề, tiền nhuận bút tháng sau, tiền nhuận bút tháng sau sau nữa, đều sẽ quyên góp dâng hương cho Đạo quán Mao Sơn!

Dưới ánh mắt mong chờ của tôi, Lý Quan Vũ lao tới.

Thím Thái lại như có con mắt sau lưng vậy.

Trước khi Lý Quan Ngư dùng ki/ếm gỗ đào đ/âm vào thắt lưng của Phú Quý, thím ấy đã giơ lưỡi liềm lên.

“Ch*t ti/ệt, là x/ác cổ!”

Không chút chần chờ, Lý Quan Ngư lập tức chống chân xuống đất, nhảy về lại ghế xe, chạy ngang qua thím Thái.

“Đừng đuổi theo tôi, muốn gi*t thì gi*t tên tiểu tử kia đi!”

Thím Thái hoang mang.

Thím Thái trầm tư.

Thím Thái đặt lưỡi liềm xuống.

Lý Quan Ngư…

Chạy!!!

Được lắm, từ nay về sau, tôi không bao giờ đến đạo quán thắp một cây hương nào nữa đâu.

Lòng tôi tràn đầy tuyệt vọng, nhưng bản năng sinh tồn vẫn thôi thúc tôi tiếp tục tiến về phía trước.

Vài giây sau, điện thoại của tôi truyền đến tiếng của Lý Quan Ngư.

“Mẹ nó, sao cậu không nói với tôi là còn một cái x/ác cổ nữa vậy.”

“Trang bị không đủ rồi, tạm thời cậu chống đỡ trước đi!”

Tôi…

Chống đỡ trước một x/ác cổ và một con chó muốn đổi da của tôi.

Tôi phải chống đỡ thế nào chứ, tôi hỏi cậu đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5