NGHỊCH ĐỒ

Chương 2

30/10/2025 16:37

Vài năm trôi qua, hắn đã thành thạo việc bổ củi, nấu cơm, giặt giũ, lau dọn, và cả việc hầu hạ ta. Bộ công pháp ta tạo ra, hắn luyện còn giỏi hơn cả ta. Không dám nói là đối phó được với Hắc Giao, nhưng giữ mạng chắc chắn không thành vấn đề.

Thế là ta gọi hắn đến trước mặt, nói một cách nghiêm túc: "Chúc Nam, sư tôn không còn gì để dạy ngươi nữa rồi."

Hắn hoảng hốt, tủi thân quỳ xuống trước mặt ta: "Cầu sư tôn đừng đuổi con đi!"

"Ta có bảo sẽ đuổi ngươi đi đâu?"

"Vậy ý sư tôn là gì?"

"Ta không còn gì để dạy ngươi nữa, nên ta định đi tìm một thanh binh khí thật tốt cho ngươi. Ta sẽ đi vài ngày, dặn ngươi ở nhà đừng chạy lung tung."

Hắn lập tức đứng dậy: "Con sẽ đợi sư tôn ở đây, không đi đâu cả."

Hắn đã mười bảy tuổi, trưởng thành rất nhiều, giữa hai hàng lông mày đã có vẻ cương nghị, thậm chí chiều cao cũng sắp vượt qua ta. Loài người lớn nhanh thật, yêu quái phải mất hàng trăm năm mới cao được như vậy.

Ta quay về Yêu Vực, đến dưới dòng dung nham ở trung tâm Yêu Vực, lấy một khối Huyền Thiết làm thành một thanh ki/ếm. Đây là khắc tinh của yêu quái, yêu quái bình thường chỉ cần chạm vào sẽ bị bỏng rát, nhưng ta là đại yêu nên chạm vào cùng lắm chỉ thấy nóng bỏng tay. Tuy nhiên, nếu bị thanh ki/ếm này đ.â.m vào tim, ta cũng sẽ ch*t.

Ta tặng thanh ki/ếm cho M/ộ Chúc Nam: "Đây là bảo ki/ếm gia truyền của sư môn ta, yêu quái bình thường không dám chạm vào. Hôm nay ta truyền lại cho ngươi, mong ngươi sau này sẽ đạt được ước nguyện."

Hắn cảm kích nhận lấy, đôi mắt sáng rực.

Ta mỉm cười ngồi sang một bên, nhìn hắn vung ki/ếm uyển chuyển như mây trôi nước chảy. Ngay cả khi ngủ, hắn cũng không rời ki/ếm nửa bước.

Nhưng hắn không cho ta lên giường ngủ cùng nữa. Hả?

2.

Hắn dọn cho ta một cái giường ở phòng bên cạnh và bảo ta ngủ ở đó.

Ta khó hiểu: "Ta mới đi có mấy ngày, sao đã xa cách thế rồi?"

Hắn ôm ch/ặt thanh ki/ếm, dựa vào giường không cho ta lại gần, nói ấp úng: "Mấy hôm trước có hai vị tu sĩ đến ở nhờ, họ cũng là sư đồ nhưng không ngủ chung giường, còn nói chỉ hài tử mới ngủ cùng trưởng bối."

"Nhưng ngươi chẳng phải là một hài tử sao? Lại còn là một hài tử tay chân lạnh cóng nữa, ta không ủ ấm cho ngươi thì ngươi lạnh suốt đêm đấy, mau để ta lên giường."

"Ta không còn là hài tử nữa rồi, họ còn nói..."

Ta cau mày: "Nói cái gì?"

Hắn lảng tránh ánh mắt ta: "Họ còn nói... sau này nếu ta có đạo lữ thì mới có thể ngủ chung giường."

Đây có phải là cái mà người ta gọi là giữ ý, tránh điều tiếng không? Ta chỉ nghe nói nam nữ khác biệt, chưa từng nghe nói nam nam cũng phải khác biệt thế này.

Thôi vậy, hài tử lớn rồi có suy nghĩ riêng.

Ta khoanh tay trước ngựk: "Vậy tùy ngươi đi, dù sao ngươi cũng đã lớn rồi."

Đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ hoảng hốt: "Sư tôn, con không có ý đó."

Ta xua tay: "Ngươi muốn giữ ý thì cứ giữ, ta đi chuẩn bị vài cái túi chườm ấm cho ngươi, kẻo buổi tối lạnh."

Hắn muốn nói rồi lại thôi, ta chuẩn bị xong túi chườm ấm, đặt vào trong chăn của hắn rồi quay về cái giường hắn đã dọn sẵn để đi ngủ.

Tối đó, ta nằm một mình trên giường trằn trọc, bắt đầu suy ngẫm, với loài người thì tuổi của hắn có còn được coi là hài tử nữa không?

Những năm qua, hắn gần như không xuống núi, chỉ một lòng muốn tu luyện để b/áo th/ù. Thật lòng mà nói, dù hắn có thiên tư tuyệt vời, học gì cũng nhanh, nhưng ta không nghĩ hắn có thể b/áo th/ù được đâu.

Đó là Hắc Giao mà. Ta tu luyện hàng ngàn năm cũng chưa g.i.ế.c được hắn. Vậy mà ta lại cho tên ngốc này hy vọng.

Nếu một ngày nào đó hắn thật sự đối đầu với Hắc Giao, ta có nên giúp hắn không?

Nếu hắn biết ta cũng là yêu… Vấn đề này thật khiến người ta đ/au đầu.

Thời gian lại trôi qua ba năm, tu vi của hắn dậm chân tại chỗ, hắn nói muốn xuống núi rèn luyện, đây quả thực là một cách hay. Cứ tưởng hắn định đi một mình, không ngờ lại muốn đưa ta đi cùng.

"Sư tôn sống một mình ở đây, nếu có chuyện bất trắc, đệ tử vạn lần c.h.ế.t cũng không hết tội."

"Sư tôn có thể có chuyện gì?"

Hắn nhìn thẳng vào mặt ta, mãi không nói gì.

Ta hiểu rồi. Tất cả là tại ta quá đẹp.

"Pháp lực của sư tôn rất yếu, nếu gặp kẻ x/ấu e rằng khó tự bảo vệ. Tu vi năm xưa của sư tôn đã tán đi để c/ứu con, con có trách nhiệm phải lo cho nửa đời sau của sư tôn."

Hả? Sao lại liên quan đến nửa đời sau của ta?

"Đệ tử nhất định sẽ lo việc dưỡng lão và tiễn đưa người."

Ồ, cảm ơn, nhưng không cần đâu. Với tuổi thọ của hai chúng ta, còn chưa biết ai tiễn ai đi đâu.

Ta ra vẻ cảm động, xoa đầu hắn: "Đồ đệ ngoan, ngươi còn có con đường của riêng mình để đi, mang theo ta chỉ là gánh nặng, ngươi cứ đi một mình đi." Ngươi đi rồi, ta có thể tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ.

Ta sẽ trở về Yêu Vực để ăn mừng thỏa thích! Uống liền bảy ngày bảy đêm!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đóa mạn đà la nở muộn

Chương 9
Trong chương trình tạp kỹ về tâm linh, một nhà chiêm tinh học đã đưa ra lời tiên tri về cái chết. Ngày mai, sẽ có một người có chữ 'Lâm' trong tên rơi từ trên cao xuống tại một tòa nhà lớn và tử vong. Truyền thông đã sớm túc trực để phát sóng trực tiếp. Đến giờ Ngọ, quả nhiên có một người đàn ông đứng trên sân thượng tòa nhà định nhảy lầu. Mọi người thi nhau suy đoán đây chỉ là 'kẻ đóng thế' do nhà chiêm tinh sắp đặt. Tuy nhiên, phóng viên điều tra lại phát hiện người đàn ông này không hề có chữ 'Lâm' trong tên. Một nữ bác sĩ tâm lý đi ngang qua đã lên sân thượng để khuyên can. Sau vài câu thì thầm giữa hai người, nữ bác sĩ tâm lý rơi từ trên sân thượng xuống và tử vong. Tên của nữ bác sĩ tâm lý đó là Tiểu Lâm. Ba tiếng trước, cô vừa mới đăng ký kết hôn.
Hiện đại
Ngôn Tình
0