Viên kẹo từ cõi âm

Chương 28

04/08/2024 19:18

Hôm sau, mẹ tôi nghỉ làm về quê ngoại.

Trước khi đi, mẹ ôm lấy tôi, dặn tôi và bố ở nhà cẩn thận, hàng ngày sau khi tan học chỉ được chơi nhiều nhất nửa tiếng, về nhà trước khi trời tối.

Khi nói với tôi những điều này, mẹ vô cùng quyến luyến, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Sau khi về nhà, tôi thấy trên giường cạnh gối bố tôi có một ống sắt, dài chừng một tấc.

Tôi nhìn cái ống sắt, bố bèn quát tôi:

“Nhìn gì mà nhìn? Vào phòng học bài ngay!”

Tôi vội ngoan ngoãn về phòng làm bài tập.

Bữa trưa bữa tối đều do bố tôi nấu, trong lúc ăn cơm, cả hai người bọn tôi cộng lại cũng không nói quá ba câu.

Điều duy nhất khác với mọi khi là, mỗi lúc trước khi đi học, bố tôi đều kiểm tra bùa phòng thân Son Goku mà tôi đeo bên người.

Trước kia tấm bùa này được để trong túi vải đỏ mang theo bên mình, khá bất tiện, hơn nữa bị người khác thấy cũng kỳ lạ, nên bố tôi khoét một lỗ trên tấm bùa, luồn dây vào cùng chìa khóa nhà của tôi, rồi đeo hết lên cổ.

Lúc đó “Dragon Balls” rất nổi tiếng, tôi làm vậy cũng chẳng có gì không bình thường.

Đến tối, tôi lén lút soi gương nhìn bản thân mình, dường như ngoài thần sắc có hơi giống ông Lý ra, thì cũng chẳng có gì thay đổi, điều duy nhất tôi sợ là câu nói mà mẹ tôi từng nói:

“Lão Lý mãi vẫn chưa ngừng thở, là bởi vì con mình vẫn còn sống.”

Ngày nào đó ông ta tr/ộm hết tuổi thọ của tôi, thì chúng tôi sẽ ch*t cùng nhau.

Tôi lăn qua lăn lại không ngủ được, tôi dậy đi tè, thấy phòng bố vẫn đang sáng đèn, nên đẩy cửa đi vào.

Bố tôi đang nằm bò ra bàn viết gì đó, nghe thấy sau lưng có tiếng động, ngay lập tức ông vớ lấy ống sắt bên cạnh, cảnh giác nhìn tôi.

Tôi vội giơ tay lên.

“Là con mà bố…”

Bố tôi vẫn giương ống sắt lên, quan sát tôi thật cẩn thận một hồi, ông hỏi:

“Lại làm gì đấy?”

Tôi liếc qua đồng hồ, giờ đã hơn ba giờ sáng, hình như bố tôi vẫn đang làm luận văn.

Tôi chậm rãi đi đến, nhìn chồng sách dày cộp trên bàn.

Ở thời đó máy tính vẫn là thứ hiếm có, luận văn đều phải viết tay, mỗi lần sửa, đều phải viết lại từ đầu, nên viết rất lâu.

Gần đây tôi thấy sáng nào mắt bố cũng đỏ, có lẽ là vì vẫn luôn cố thức để viết cái này.

Dù là ai mà chỉ được ngủ có ba bốn tiếng một ngày, thì tính tình cũng không thể nào dễ chịu được.

Bỗng dưng tôi thấy khá đồng cảm với bố.

Tôi nhìn qua tiêu đề, phát hiện tên tác giả không phải tên bố tôi, mà là tên người lãnh đạo ở phòng thí nghiệm của ông là giáo sư Hà.

“Bố ơi, cô giáo tiểu học đều không cho chúng con chép bài tập của nhau, vậy tại sao luận văn của giáo sư đại học lại để người khác viết thay?”

“Trẻ con thì biết cái gì? Về ngủ mau.” Bố tôi hơi khó chịu.

Tôi liếc qua những chỗ sửa lo/ạn xạ trên giấy nháp và đống giấy vụn bị vo lại thành cục bên cạnh, tôi đoán ông đang bí.

“Bố thay sai tham số này rồi, bảo sao bố không tính ra đúng.”

Vừa buột miệng nói vậy, đến tôi cũng khá sững sờ.

Bố tôi thì càng ngơ ngác hơn.

Tôi mặc ông, tôi lấy cây bút đồng và một tờ giấy nháp, rồi dùng tốc độ mà đến chính mình cũng không tưởng tượng nổi để xoẹt xoẹt viết lia lịa trên giấy, miệng bắt đầu lẩm bẩm nói:

“Ông ta bố trí thí nghiệm này rất dở, làm bố rõ mất công, đổi sang cách tư duy khác sẽ không cần phải tính toán nhiều như vậy nữa, sau đó tham khảo thêm những đầu sách này, trong thư viện có hết.”

Tôi viết một lèo tên của mười mấy cuốn sách lên tờ giấy nháp, còn ghi chú chi tiết các chương.

Bố tôi tiện tay với lấy cuốn “Hóa học hữu cơ cao đẳng” bên cạnh, sau khi mở ra nhìn, ông vội vỗ vào đầu.

“Ôi chao!”

Vỗ đầu xong, bố tôi đột nhiên thấy có điều bất thường, ông ngại ngùng nhìn tôi, tôi cũng ngại ngùng nhìn ông.

Lại im lặng nữa rồi.

Cuối cùng bố tôi cất lời trước:

“Được, còn lại thì đơn giản thôi, tối nay ngủ sớm đi.”

Tôi quay người ra ngoài.

“Nếu con sợ thì ngủ ở đây.” Bố tôi đột ngột nói.

Tôi quay người lại nhìn bố, rồi nói: “Bố không sợ ư?”

Bố tôi nói: “Sợ gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gối sương thanh phủ kín rừng thưa

Chương 6
Tôi hỏi mượn thanh mai trúc mã của mình là Lạc Thiếu Ninh ba lượng bạc để đến y quán khám bệnh. Hắn vội vã lên đường đi Dương Châu dự hội hoa, trước khi lên thuyền sai tiểu đồng ném cho tôi hai mươi đồng tiền đồng. "Hái đại vài thang thuốc là đủ rồi, số mỏng chịu không nổi phúc dày. Không có mệnh phú quý, uống thuốc quý lại càng hại thân." Chiếc thuyền hoa cao ba tầng theo dòng nước trôi đi mất hút. Tôi thất hồn thất vía quay về Lạc gia, vừa hay gặp bà mối. Bà ta bảo có chàng trai tốt, là người đọc sách, tương lai rộng mở. Tôi hỏi: "Có thể cho tôi ba lượng bạc chữa bệnh không?" Bà mối cười như hoa nở: "Được chứ, còn may cho cô gấm vóc làm áo cưới, cài hoa lụa về nhà chồng nữa là." Tôi nhìn thẳng vào mắt bà mối: "Tôi đồng ý."
Cổ trang
Ngôn Tình
1
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?