TÔI MỚI KHÔNG YÊU ANH TA

8

15/09/2026 23:02

“Nhưng bây giờ không sao nữa.”

“Anh trai em đã không còn ở công ty.”

“Hiện tại công ty đều do em quản lý.”

“Chỉ cần anh Lận An chịu ở bên em, em có thể giúp anh!”

Tôi ở trên lầu nghe mà suýt bật cười.

Không biết bố mẹ tôi có biết chuyện này hay không.

Nhìn con trai mình chuẩn bị hai tay dâng tài sản gia đình cho người ngoài.

Đúng là đứa con ngoan của họ.

Nó có tính nổi trong nhà có bao nhiêu tài sản không mà đã định mang ra giúp đàn ông?

Mặc dù năng lực Lận An so với tôi quả thật kém một chút, nhưng hắn tuyệt đối chẳng phải người cần Giang Diệu giúp.

Thứ hắn kh/inh thường nhất chính là kiểu chuyện này.

Giang Diệu vẫn tha thiết chờ Lận An cho đáp án.

Tôi chủ động đẩy xe lăn tới lan can, nhìn xuống dưới.

“Lận An, lên đây.”

Giang Diệu nghe tiếng tôi lập tức ngẩng đầu.

Sau khi tiếp quản công ty, nó quả thật trông đàng hoàng hơn một chút, ngay cả ăn mặc cũng trưởng thành hơn, nhưng phối với đôi mắt trong veo ng/u ngốc ấy thì vẫn chẳng khác gì một đứa trẻ mặc tr/ộm vest của người lớn.

Nhìn chẳng đ/áng s/ợ.

Ngược lại còn hơi buồn cười.

Lận An vừa nghe tôi gọi đã lập tức đi lên, chẳng thèm cho Giang Diệu thêm một ánh mắt.

Hôm nay hắn có việc ra ngoài nên đã thay vest sơ mi từ sớm, trên quần vẫn còn vài nếp nhăn do vừa rồi ngồi cạnh xoa chân cho tôi, nhưng cũng chẳng trông luộm thuộm.

“Anh? Sao anh lại ở nhà anh Lận An?”

“Chẳng phải hai người là kẻ th/ù không đội trời chung sao?”

Cảnh tiếp theo khiến Giang Diệu lập tức c/âm miệng.

Bởi lúc Lận An cúi người xuống nghe tôi nói, tôi trực tiếp túm cà vạt hắn kéo tới rồi hôn lên môi.

Tôi chắc chắn góc này đủ để Giang Diệu dưới lầu nhìn rõ.

Rất nhanh tôi đã nghe tiếng nó tức tối bỏ đi.

Sau đó theo bản năng tôi định buông Lận An ra, còn muốn nói xin lỗi vì vừa lợi dụng hắn.

Không ngờ bàn tay nắm cà vạt vừa nới lỏng, hắn đã lập tức đuổi theo hôn xuống lần nữa.

Hoàn toàn khác với nụ hôn chỉ chạm nhẹ vừa rồi, hắn giống như người lữ khách đã khát khô trong sa mạc quá lâu, cuối cùng mới tìm được dòng suối giải khát, một khi đã chạm tới thì chẳng dễ gì buông.

Nếu không phải tôi đang ngồi xe lăn, có lẽ thật sự đã không chống nổi cơ thể.

Không biết qua bao lâu, hắn mới chịu buông môi tôi ra, đầu ngón tay khẽ lướt qua khóe môi.

Ngoài đôi môi đỏ ướt và hơi thở gấp gáp, tôi cũng chẳng có gì khác thường.

“Lần sau muốn hôn thì nhớ nói trước.”

“Cúi người lâu mỏi eo.”

“Lần sau tôi ngồi xổm.”

Tôi…

Ai bảo hắn hôn lâu như vậy!

Eo g/ãy cũng đáng đời!

Tôi hung dữ trừng hắn một cái rồi tự đẩy xe lăn đi.

Tên này lại lập tức đuổi theo.

“Chân còn đ/au không?”

“Tôi xoa thêm nhé?”

“Đi làm việc của anh đi! Không cần!”

Tôi vốn tưởng sau khi tận mắt nhìn thấy cảnh ấy, Giang Diệu sẽ từ bỏ Lận An.

Thật ra tôi vẫn không hiểu nó thích Lận An từ lúc nào.

Nó vốn là người ham chơi, chắc chắn không thể gặp Lận An trong lúc bàn việc làm ăn.

Lận An cũng chẳng thích ra ngoài ăn chơi, vậy càng không thể quen lúc đi chơi.

Rốt cuộc là khi nào?

Tôi vừa định hỏi thì Lận An đã cầm điện thoại đẩy cửa phòng vào, sau đó ném thẳng điện thoại trước mặt tôi.

“Anh xem đi.”

“Tôi không trả lời nó một câu nào.”

“Lát nữa anh không được oan cho tôi.”

Hắn vô cùng tự nhiên ngồi xuống cạnh gối của tôi, dựa sát vào đó, tư thế thân mật tới mức chẳng hề khách sáo.

Tôi nghi hoặc cầm điện thoại lên.

Số điện thoại không quen.

Nhưng nhìn giọng điệu là biết ngay ai.

“Anh Lận An, tại sao anh ấy được mà em không được?”

“Anh ấy đã là người t/àn t/ật rồi, vậy mà anh cũng nhìn trúng sao?”

“Bây giờ anh ấy chẳng còn gì.”

“Bố mẹ cũng không thích nữa.”

“Công ty càng không thể giao cho anh ấy quản.”

“Anh ở bên anh ấy sẽ chẳng nhận được lợi ích gì!”

“Chỉ cần anh chia tay anh ấy, em có thể không so đo.”

“Anh Lận An, được không?”

Tôi cười khẩy, không trả lời, trực tiếp xóa rồi chặn.

Không ngờ thằng em này đã si tình Lận An tới mức ấy.

Tôi nhớ trước kia gu của nó đâu phải kiểu người như hắn.

Lúc chuẩn bị trả điện thoại lại mới phát hiện người bên cạnh chẳng biết từ bao giờ đã đứng dậy bỏ đi.

Nhưng hắn chỉ đi vào phòng tắm của tôi.

Mà tôi vừa mới tắm xong, đồ Iót còn chưa thu dọn.

Rất nhanh bên trong đã truyền ra tiếng nước.

Tôi lập tức hiểu hắn đang làm gì.

“Lận An! Không được động!”

“Tôi tự giặt được!”

Tôi định chống người ngồi dậy khỏi giường nhưng hôm nay tập hơi quá sức, hiện tại căn bản không bò dậy nổi.

Tôi vừa x/ấu hổ vừa tức.

Vậy mà người kia còn một tay cầm đồ Iót của tôi, thò đầu từ cửa phòng tắm ra nhìn.

“Ngại gì?”

“Trước kia tôi cũng đâu ít giặt cho anh.”

“Chân anh không tiện, tiện tay tôi giặt luôn thôi.”

Tên khốn này!

Nhưng rất nhanh tôi lại tự bình ổn.

Thôi.

Dù sao tôi có ngăn cũng chẳng ích gì.

Mặt người này dày.

Chỉ cần là chuyện hắn muốn làm thì chắc chắn sẽ làm cho bằng được, ai ngăn cũng vô dụng, đặc biệt là những chuyện liên quan tới tôi.

Thôi bỏ đi.

Không tự tìm việc cho mình nữa.

Đợi hắn đi ra, tôi mới ném điện thoại trả lại.

Nhớ tới tin nhắn vừa rồi, tôi không nhịn được nói mỉa mấy câu.

“Lận tổng đúng là quyến rũ thật.”

“Tôi lại chẳng biết Giang Diệu bắt đầu thích anh từ lúc nào.”

“Hai người gặp nhau khi nào?”

“Sao tôi không biết?”

“Anh lén sau lưng tôi đi gặp nó à?”

Lận An lập tức giơ cả hai tay lên làm động tác đầu hàng.

“Oan quá, đại lão gia.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
7 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI MỚI KHÔNG YÊU ANH TA

10
Năm tôi vừa mất khả năng đứng dậy, kẻ đối đầu không đội trời chung của tôi đột nhiên đá tung cửa nhà, giật số thuốc trong tay tôi ném đi rồi trực tiếp bế tôi khỏi xe lăn, đưa thẳng tới bệnh viện làm phục hồi chức năng. Khi tôi nổi giận hất đổ cả đồ ăn, làm bẩn quần áo hắn rồi quát bảo hắn cút, hắn cũng chẳng tức giận, chỉ im lặng thay một bộ đồ khác rồi bình thản nói: “Tôi không muốn vợ tương lai của mình là người tàn tật.” Hắn bảo mình từng nằm mơ thấy tương lai hai chúng tôi sẽ kết hôn, hơn nữa tôi còn là người nằm dưới, vì vậy để mưu cầu chút phúc lợi cho bản thân sau này, hắn quyết định từ bây giờ phải chữa đôi chân của tôi cho bằng được. Chỉ vì câu nói ấy, tôi suýt nữa lập tức biểu diễn ngay tại chỗ một kỳ tích y học. Cút mẹ anh đi. Ông đây sao có thể là người nằm dưới được! Không đúng. Ông đây vốn cũng chẳng phải gay!
Boys Love
0