Kiếp Này Kiếp Sau Ta Vẫn Đợi Nàng

21 22 (hoàn)

27/12/2024 12:29

21

Trời tối, trong căn nhà tre dưới chân núi.

Ta vui vẻ tắm gội, còn con hồ ly trắng thì nghịch ngợm trèo lên cạnh thùng nước.

Ta cười, bế nó lên, trêu chọc: "Đồ hồ ly háo sắc."

Hơi nóng bốc lên, đôi tai trắng của hắn đỏ bừng.

Chưa kịp nghĩ ngợi, một cơn gió lướt qua.

Ta bị bế bổng lên, nằm gọn trong vòng tay hắn.

Nhìn gương mặt hắn thoáng đỏ, ta theo bản năng ôm ch/ặt lấy hắn.

"Ta không nhịn được nữa." Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, đôi mắt đầy khát khao: "Diểu Diểu, Diểu Diểu."

22

"Kể xong rồi?"

Mạnh Bà đặt chén trà xuống, nhìn cô nương xinh đẹp trước mặt, khẽ phẩy tay áo.

"Ừm. Ta có thể không uống canh Mạnh Bà được không?" Dư Diểu Diểu cắn môi, dè dặt hỏi.

"Cảm ơn ngươi đã chia sẻ câu chuyện. Con hồ ly đó, bất kể ra sao, cũng sẽ tìm được ngươi. Uống đi thôi."

Mạnh Bà đã nghe qua hàng ngàn câu chuyện bên dòng Vo/ng Xuyên, nhưng lần đầu tiên bà được nghe một câu chuyện về con hồ ly si tình như vậy.

Xung quanh, những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ, tỏa hương thoang thoảng.

Dư Diểu Diểu biết mình không thể tránh khỏi, bưng bát lên, uống cạn.

"Bà bà, đây là chiếc chuông. Nếu hắn đến mong bà hãy giao lại cho hắn."

Nàng lấy từ tay áo ra chiếc chuông nhỏ màu trắng, đặt lên tảng đ/á, rồi bước đi trên cầu Nại Hà.

Mạnh Bà nhìn theo bóng dáng nàng khuất dần, thở dài: "Ngươi đến rồi, chiếc chuông này đưa lại cho ngươi."

"Cảm ơn."

Bóng dáng Ấp Dung hiện ra, hắn đưa tay lấy chiếc chuông, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về phía cây cầu nơi nàng dần biến mất.

Đó là cô nương hắn đã tìm ki/ếm suốt ngàn năm, cuộc đời quá ngắn ngủi, nhưng hắn tin rằng nàng vẫn còn đâu đó trên thế gian.

Hắn nhất định sẽ tìm nàng, dù có phải đợi thêm bao nhiêu kiếp nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2