Mỗi đêm, tôi đều mơ thấy cuộc sống hôn nhân của mình mười năm sau.
Chỉ là… tại sao tôi đang yên đang lành là một thằng con trai, lại bị một thằng con trai khác gọi là “vợ”?
Đáng sợ hơn nữa là…
Cậu ta còn là anh em ngủ giường trên của tôi.
1
Tỉnh dậy sau giấc mơ, tôi chỉ có một cảm giác duy nhất —
Tôi đi/ên rồi.
Tối qua tan học về ký túc xá, tôi phát hiện giường của mình bị ướt một cách khó hiểu.
Từ chăn đến gối, không cái nào không ướt sũng, nhỏ nước tong tong.
Ban ngày những người khác trong phòng đều có tiết học, hoàn toàn không tra ra được là ai làm.
Buổi tối, Lục Yến — người ngủ giường trên của tôi —chủ động mời tôi qua ngủ chung một đêm.
Tính tôi hướng nội, hai năm đại học rồi mà vẫn khá xa cách với mấy người cùng phòng.
Lời mời chủ động của Lục Yến đối với tôi, gần như là một niềm vui từ trên trời rơi xuống.
Tôi trèo lên giường của Lục Yến, sau đó… bắt đầu mơ.
Trong mơ, tôi tỉnh dậy trên một chiếc giường Kingsize mềm mại.
Quay đầu lại —bên cạnh là Lục Yến.
Tôi còn đang thắc mắc giường ký túc xá từ bao giờ lại to thế này, thì Lục Yến xoay người, vươn tay ôm lấy eo tôi.
Tôi nghe thấy cậu ấy thì thầm bên tai tôi, giọng trầm thấp:
“Không ngủ được à? Hay là mình làm chút vận động giúp dễ ngủ hơn nhé, vợ.”
Tôi k/inh h/oàng trợn to mắt, không dám tin cách xưng hô vừa rồi của Lục Yến.
“Lục Yến, cậu… ưm… ưm…”
Câu chất vấn còn chưa kịp nói ra, đã bị đôi môi của cậu ấy chặn lại.
Nụ hôn của Lục Yến bá đạo và mạnh mẽ, khiến tôi không hề có sức chống đỡ.
Đến khi tôi nhớ ra mình phải phản kháng, thì tay cậu ấy đã đặt lên eo tôi.
Tôi toát mồ hôi lạnh, dùng hết sức lực đẩy cậu ấy ra.
Năm giờ sáng.
Tôi ngồi trên giường ký túc xá, rất lâu vẫn chưa thể hoàn h/ồn.
Điều duy nhất khiến tôi thấy may mắn là —đó chỉ là một giấc mơ.
Nhưng mọi thứ trong mơ chân thật đến đ/áng s/ợ.
Tôi đưa tay sờ lên môi mình, trên đó dường như vẫn còn sót lại nhiệt độ của Lục Yến.
Không đúng!
Tôi là đàn ông đàng hoàng, sao lại có thể mơ thấy kiểu chuyện này chứ?!
2
Tối hôm sau, vì chăn đệm của tôi vẫn chưa khô, tôi chỉ có thể bất đắc dĩ phải ngủ chung với người khác thêm một đêm.
Tôi lấy lý do không quen ngủ giường trên, tìm một người bạn cùng phòng ngủ giường dưới, xin chen chúc tạm một đêm.
Lúc này tôi cũng chẳng còn để ý đến chuyện hướng nội hay không nữa, tôi chỉ muốn tránh Lục Yến càng xa càng tốt.
Tôi và Lục Yến không chỉ là bạn cùng ký túc xá, mà còn là bạn cùng lớp.
Lục Yến là nhân vật nổi tiếng trong trường —vào trường với thân phận thủ khoa kỳ thi đại học toàn quốc, năm nhất lại được bầu làm hot boy của trường.
Chỉ là tính cách cậu ấy khá lạnh nhạt, dường như không thân thiết với ai, nhưng người vây quanh cậu ấy thì vẫn luôn rất đông.
Hai năm học chung lớp với Lục Yến, số câu tôi nói với cậu ấy đếm trên đầu ngón tay.
Tối qua cậu ấy chủ động đề nghị cho tôi ngủ giường mình, tôi còn cảm thán một phen, nghĩ rằng Lục Yến trông lạnh lùng nhưng thật ra rất tốt bụng.
Nếu để Lục Yến biết tôi ngủ giường cậu ấy lại mơ kiểu giấc mơ đó, chắc chắn sẽ gh/ê t/ởm đến ch*t mất.
Khi nằm trên giường của người bạn cùng phòng kia, tôi cảm giác sau lưng có một ánh mắt sắc bén đang b/ắn thẳng về phía mình.
Quay đầu lại, lại không thấy gì cả, chỉ thấy Lục Yến đang trèo lên giường trên.
Chắc là… ảo giác thôi nhỉ?
Tôi cứ nghĩ không ngủ cùng Lục Yến thì sẽ không mơ nữa, nào ngờ đêm đó, tôi lại tỉnh dậy trên chiếc giường Kingsize kia.
Trời đã sáng, ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào.
Tôi đưa tay sờ sang bên kia giường —không có Lục Yến, điều này khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cửa phòng mở ra.
Lục Yến đeo tạp dề, trên tay còn cầm một ly nước.
Thấy tôi tỉnh, cậu ấy mỉm cười đầy ẩn ý, đi tới bên giường rồi ngồi xuống.
“Biết ngay là em sẽ tỉnh vào giờ này.”
Cậu ấy đưa ly nước đến trước miệng tôi.
“Uống đi, tối qua gào đến khàn cả cổ họng rồi, họng còn đ/au không?”
“C… cái gì?”
Tôi theo bản năng rụt người về phía sau, đột nhiên cảm giác phần dưới có chút gì đó khác thường, khó nói.
“Đây là… sao vậy?”
Lục Yến nhìn tôi đầy nghi hoặc, giơ tay sờ lên mặt tôi, rồi lại đặt tay lên trán tôi dò nhiệt độ.
“Tối qua anh ôm em suốt, chắc là không bị lạnh đâu.”
Da gà tôi nổi hết cả lên, hoàn toàn không muốn nghĩ sâu đến ý tứ trong lời nói của Lục Yến.
“Đã tỉnh rồi thì dậy ăn sáng đi,” cậu ấy nói, “anhnấu cháo hải sản nấu niêu, món em thích nhất.”
Cháo hải sản nấu niêu đúng là món tôi thích nhất.
Nhưng vấn đề là — Lục Yến này sao lại biết được điều đó?
Sở dĩ tôi gọi cậu ấy là “Lục Yến này”, là bởi vì tôi phát hiện ra Lục Yến trong giấc mơ trông trưởng thành hơn rất nhiều so với Lục Yến ngoài đời thực.
Hai người họ nhìn thì giống như cùng một người, nhưng lại có cảm giác… không hoàn toàn là cùng một người.
3Bị Lục Yến nắm tay kéo ra khỏi phòng, tôi choáng váng trước sự xa hoa của căn nhà này.
Chẳng lẽ tôi còn có cả… giấc mơ được ở nhà giàu sao?
Tôi còn chưa kịp hoàn h/ồn trước nội thất sang trọng ấy, thì Lục Yến đã dắt tôi vào bếp.Từ xa đã ngửi thấy mùi cháo hải sản thơm lừng, bụng tôi không chịu thua kém mà réo lên ọc ọc.
Lục Yến cười nhẹ, xoa đầu tôi, ấn vai tôi ngồi xuống, rồi rất nhanh múc cho tôi một bát cháo hải sản đầy ụ.
Vốn dĩ tôi định tìm cách rời khỏi giấc mơ này càng sớm càng tốt, nhưng nhìn bát cháo hải sản được ninh mềm trước mặt, tôi vẫn không nhịn được mà nuốt nước bọt mấy lần.
Đã đến đây rồi… hay là ăn xong rồi tính tiếp?