Vất vả lắm mới thu xếp xong, tôi mới thấy Thanh Thanh chưa rời đi mà vẫn luôn đợi tôi.

Thấy tôi hết bận, cô ấy gấp gáp kéo tay tôi với nói với tôi…

“Chị Hạ Kiều, tối nay chị có thể ở với em một đêm không?”

“Em vừa chuyển tới đây, một mình có hơi sợ…”

Vừa nói, Thanh Thanh vừa chớp mắt với tôi.

Tôi nhớ đến giấy ghi chú Hách Soái để lại trước đó, tất nhiên là đã từ chối Thanh Thanh.

Nhưng Thanh Thanh cứ nói trong nhà mình dường như có chuột, cứ luôn nghe thấy tiếng động kỳ lạ.

Cô ấy rất sợ, nhất định muốn tôi đến ở với cô ấy.

Bị cô ấy quấn lấy, tôi chỉ có thể đồng ý đến phòng 202 một chuyến.

Chỉ là ở nhà cô ấy, tôi phát hiện nắp bồn cầu trong vệ sinh được lật lên, vì vậy hỏi cô ấy một câu có bạn trai chưa.

Mà Thanh Thanh nghe vậy lại ngẩn người, tiếp đó lại sờ tai mình.

“Không, không có, công việc hiện tại của em rất bận, vẫn chưa có bạn trai…”

“Bào Huy cùng em ăn cơm hôm nay thì sao? Dường như em rất quan tâm cậu ấy đó!”

“Không, không có, chúng em chỉ là bạn học bình thường thôi…”

Nghe Thanh Thanh trả lời, tôi cũng không hỏi tiếp nữa.

Dù sao mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, vả lại tôi chỉ là bạn của Thanh Thanh, cũng không phải bố mẹ cô ấy, lo nhiều thế sẽ khiến người ta thấy phiền.

Sau đó chúng tôi lại nói đến những chuyện khác, Thanh Thanh do vừa chuyển vào nên cực kỳ tò mò với tình hình chỗ chúng tôi, nhất là hàng xóm trong tòa nhà.’

Vì thế, tôi đã kiên nhẫn giới thiệu hàng xóm trong tòa nhà cho cô ấy, thật sự đã lâu lắm rồi tôi chưa từng kiên nhẫn như vậy.

Phòng 101 là bà Dã chân bất tiện, phòng 201 là anh Mai làm công ăn lương, phòng 301 là cô Vương, phòng 501 là Lương Lương học sinh tiểu học, mấy hộ cũ đều là người lương thiện, chỉ cần tuân thủ quy tắc không làm phiền bọn họ thì bọn họ đều rất dễ nói chuyện.

“Nếu như em không nhớ được thì nhớ yêu m/a q/uỷ quái là được!”

"Trước kia khi bọn họ tới chỗ chị ăn cơm chị cũng không nhớ nổi, nên đã nhớ như vậy ha ha!"

Nghe đến đây, Thanh Thanh ngẩn người, thế nhưng rất nhanh cô ấy đã điều chỉnh lại tâm trạng của mình và tiếp tục trò chuyện với tôi.

Nhưng nói chuyện mãi, sắc mặt của Thanh Thanh trở nên khác lạ.

"Chị Hạ Kiều, chị, chị có nghe thấy tiếng gì không?"

Tôi dựng tai lắng nghe, hình như có tiếng truyền đến từ ban công.

“Sột soạt ~ sột soạt ~ sột soạt ~ sột soạt~”

Tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn, gần như lấn át tiếng nói chuyện trong nhà của chúng tôi.

"Chắc là mấy động vật nhỏ lang thang thôi, bọn nó thường xuyên tới chỗ chúng ta."

Chỉ là tôi vừa dứt lời, sắc mặt của Thanh Thanh càng trở nên tệ hơn.

"Động vật?"

Nói rồi Thanh Thanh sợ hãi núp ra sau lưng tôi.

"Nhưng mà, nhưng mà dường như thứ kia đang đ/ập cửa ban công!"

Theo lời Thanh Thanh, tôi cũng nghe thấy tiếng động rõ ràng.

"Cạch cạch cạch! Cạch cạch cạch!"

Nhưng tôi không hề sợ, bởi vì tôi đã quá quen thuộc với tiếng động thế này.

Vì vậy, tôi vỗ vai cô ấy.

"Đừng sợ! Đây không phải tiếng đ/ập cửa, là tiếng gió!"

"Buổi tối chỗ chúng ta hay có gió lớn, thổi rất mạnh giống như động đất ấy, ngồi trên giường cũng cảm thấy chao đảo."

Nói xong, tôi đi đến trước cửa kính ban công, kéo cửa sổ ra, một chiếc váy trắng bay phấp phới trong gió, bên dưới chiếc váy giống như lộ ra một đôi chân sơn móng đỏ, mà tôi thấy xong cũng chỉ đóng ch/ặt cửa sổ lại.

"Không sao đâu, chỉ là gió thổi bay váy phơi bên ngoài thôi.”

Nhưng nghe tôi nói vậy, sắc mặt của Thanh Thanh trở nên trắng bệch ngay lập tức.

"Nhưng, nhưng mà, em mới chuyển tới, căn bản chưa phơi đồ ở bên ngoài..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
3 Mộ Đế Vương Chương 13
5 Trì Phong Chương 14
11 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm