Tần Dặc quay lại rất nhanh. Thẩm Độ cảm thấy đối phương chỉ mới bước ra ngoài một chút thôi mà mình đã lại ngửi thấy mùi trầm hương kia, lẫn trong mùi nước khử trùng làm cho cảm giác buồn nôn trong lòng dịu đi rất nhiều.
Tần Dặc rót một ly nước ấm, ra hiệu cho cậu xòe tay ra: "Xin được ít socola từ chỗ cô gái lễ tân, ăn xong uống chút nước cho đỡ."
"Cảm ơn anh."
Giọng nói chàng trai yếu ớt, hoàn toàn không giống như lúc ở trên giường vừa rồi. Tần Dặc nhíu nhíu mày, còn chưa kịp có động tác gì thì Hứa Thanh Lạc bên cạnh đã nhanh tay đỡ lấy ly nước trước: "Cảm ơn anh nha ông chủ Tần."
Bàn tay Tần Dặc khựng lại giữa không trung.
Anh thu tay về, đút vào túi quần: "Hai ngày nữa quay lại tìm tôi tái khám. Ở đây hiện tại sẽ không có ai lên đâu, cậu có thể nghỉ ngơi ở đây một lúc."
Nói xong liền bước ra ngoài.
Hứa Thanh Lạc trông chừng Thẩm Độ ăn hết viên socola, tới khi thấy sắc mặt chàng trai hồng hào trở lại mới thở phào một hơi thật dài: "Hù ch*t tao rồi, tao tưởng mày xăm cái hình mà xăm ra b/ệnh luôn rồi chứ, cảm thấy thế nào rồi?"
"Khá hơn nhiều rồi." Trong tay vẫn còn dư một viên chưa ăn, Thẩm Độ đưa lên trước mắt ngắm nghía qua lại: "Hồi phục nhanh phết nhỉ."
Kỳ diệu thật.
"Không nhanh thì giờ này anh em đã bế mày đi b/ệnh viện rồi." Hứa Thanh Lạc đặt ly nước xuống, nhớ lại dáng vẻ lúc Tần Dặc xuống tầng tìm nó vừa nãy, lại bắt đầu mê trai: "Ê, cái anh này đẹp trai thật đấy."
Thẩm Độ ngước mắt: "Thích à?"
Hứa Thanh Lạc chẳng cần suy nghĩ: "Đương nhiên là thích rồi!"
Đẹp trai thế này, ai mà không thích cho được.
"Thích thì mày tán đi." Thẩm Độ trêu nó.
Hứa Thanh Lạc thở dài, giọng điệu đầy u sầu: "Chẳng biết là thẳng hay cong nữa, tao không chơi cái trò bẻ thẳng thành cong đâu nhé."
"Vạn nhất người ta lại đúng hệ thì sao."
Hứa Thanh Lạc nghe ra được ẩn ý: "Nói thế là sao?"
Thẩm Độ bóc viên socola cuối cùng ra cho vào miệng, ú ớ nói: "Tao thấy anh ta đúng đấy."
Lúc trước cậu chịu không nổi cất ti/ếng r/ên, tuy đối phương giấu giếm rất giỏi nhưng Thẩm Độ vẫn phát hiện ra.
Anh chàng này hình như có phản ứng với cậu.
Mồm Hứa Thanh Lạc há thành hình chữ O, trợn tròn mắt: "Sao mày biết?"
"Đừng quan tâm sao tao biết." Thẩm Độ vỗ vỗ vai nó bảo: "Mày chỉ cần nói xem có tán hay không thôi."
"Không tán nổi, cái này thật sự chịu ch*t." Hứa Thanh Lạc xua xua tay, mặt đầy tiếc nuối: "Tao nhìn là biết mình không phải gu của người ta rồi, tầm này tao chịu, không gánh nổi."
Tần Dặc gọi xong điện thoại quay trở lại thì phòng làm việc đã không còn ai.
Anh xuống tầng đi một vòng cũng không tìm thấy người, bèn hỏi cô gái lễ tân đang rót nước cho khách: "Khách hàng số 051 đi rồi à?"
"Vừa mới đi cách đây không lâu ạ, bạn của trai đẹp số 51 nghe điện thoại, hình như có việc gấp lắm."
Tần Dặc: "Có để lại phương thức liên lạc không?"
Cô gái lễ tân: "Em có bảo anh đẹp trai đó kết bạn WeChat của tiệm rồi ạ."
Tần Dặc gật đầu: "Em bận tiếp đi."
Tối hôm xăm hình về, lúc Thẩm Độ tắm rửa vẫn không cẩn thận làm vết thương bị dính nước.
"Tê... Tiêu rồi tiêu rồi, không lẽ bị nhiễm trùng đấy chứ."
Cậu rõ ràng đã làm theo lời Tần Dặc nói, lấy màng bọc thực phẩm quấn lại rồi mà.
Vết thương chạm nước khá đ/au, Thẩm Độ vội vàng lấy khăn bông khô nhẹ nhàng lau sạch những chỗ lau được, phần còn lại cũng không dám manh động, vội lấy điện thoại tìm tài khoản WeChat vừa kết bạn ban ngày.
[°: Xin chào, xin hỏi có đó không ạ?]
Acc cô gái cho cậu kết bạn chắc là WeChat của tiệm, tầm này đều đã tan làm rồi, chắc là không nhận được phản hồi đâu.
Thẩm Độ thoát ứng dụng, cố gắng nhớ lại những lời Tần Dặc nói với cậu hôm nay, nhưng lục tung bộ nhớ cũng không nhớ ra đoạn "nếu không cẩn thận dính nước thì phải làm sao".
Cậu mở trình duyệt lên, dạo một vòng xem mấy cái gọi là câu trả lời của chuyên gia, cuối cùng quyết định cầu trợ nhân dân —— cậu mở livestream.
"Buổi tối tốt lành mọi người, đúng rồi, hôm nay vốn dĩ không lên sóng đâu, nhưng có chút sự cố đột xuất." Thẩm Độ lấy miếng đệm Iót dưới cùi chỏ nói: "Hôm nay tôi đi xăm hình, nhưng xui xẻo thế nào lúc về tắm lại bị dính nước. Trong phòng stream có bạn nào có kinh nghiệm không, tôi nên làm gì đây, có cần sát trùng không?"
"Th/uốc bôi thì rửa sạch lâu rồi, buổi tối trước khi đi ngủ còn phải bôi thêm một lớp nữa." Thẩm Độ nói quá lên, "Mới làm xong, m/áu th!t bét nhè ra đây này, mấy ngày nữa còn phải đến tiệm tái khám, lúc nào xong xuôi chụp ảnh cho mọi người xem."
"Ấy ấy ấy, không xong rồi, hình như chảy nước rồi."
Vừa nãy cậu đã lau sạch đống nước có thể lau rồi, vậy mà lúc này nó lại ứa ra, hình như là trào ra từ bên trong vết thương, là chất dịch màu trắng đục.
Thẩm Độ rút hai tờ giấy ăn đ/è lên bên cạnh vết thương, lẩm bẩm: "Cái thứ này rốt cuộc có dùng giấy lau được không nhỉ..."