"Vậy là Lục Dữ vẫn luôn giả vờ, ngày cậu về nước, hắn còn giả vờ bị bỏ th/uốc nữa à?" Sở Ninh vừa uống trà sữa vừa đảo mắt.
"Đúng thế, tớ nghi ngờ sợi dây xích bạc đó cũng là hắn tự m/ua."
"Nhưng tớ hoàn toàn không tìm thấy lịch sử m/ua hàng nào cả."
"... Vậy 2 năm tớ b/ắt n/ạt hắn thì tính là gì chứ?" Tôi cảm thấy hơi mất mặt, phẫn nộ nói.
"Tính là hắn được hưởng lợi thôi." Sở Ninh thong thả đáp, rồi giơ ngón cái về phía tôi, "Anh Lục của cậu đang tự nguyện dâng mình cho cậu đấy."
Thực ra vẫn có không ít người muốn xem kịch hay của tôi.
Dù sao tôi cũng đã kiêu ngạo bao nhiêu năm, giờ đột nhiên biến thành tiểu thư giả, lại còn mang nghi vấn đã vứt bỏ nhân vật mới nổi của giới thượng lưu là Lục Dữ.
Đáng lẽ tôi phải bị đuổi khỏi nhà, phải học cách nhìn sắc mặt người khác mà dè dặt lấy lòng nhà họ Tống.
Nhưng chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, mọi người xung quanh đã bỏ ngay ý nghĩ đó, vì tôi đã được Lục Dữ nuông chiều đến mức hơi vô pháp vô thiên rồi.
Tôi đã quen với việc hắn giải quyết rắc rối cho tôi, quen với việc được hắn kèm cặp, quen với thế giới tốt đẹp mà hắn xây dựng cho tôi.
Đôi khi tôi cũng tự kh/inh bỉ chính mình: "Đừng có sa đọa như thế, lỡ ngày nào đó Lục Dữ thay lòng thì biết làm sao bây giờ."
"Tớ cảm thấy mình sắp bị nuôi thành phế nhân rồi." Tôi than thở với Sở Ninh.
Sở Ninh xoa đầu tôi, nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm: "Đồ ngốc, đừng lo lắng."
"Công tâm mà nói, trước đây cậu cũng chẳng có tiền đồ gì cho lắm."
"Cậu cũng không cần phải chịu khổ để chứng minh giá trị của mình, hơn nữa chúng ta lớn lên cùng nhau mà."
"Có tớ ở đây, tớ sẽ không để cậu phải sa sút đâu."
Tôi rơm rớm nước mắt, đúng là bạn thân chí cốt.
Lời đàn ông nói yêu cả đời có thể không tin, nhưng lời chị em nói thì tin được.
Cuộc trò chuyện giữa tôi và Sở Ninh, dường như Lục Dữ đã nghe được chút ít.
Đêm đó hắn vẫn ân cần hết mực, chỉ là động tác mỗi lúc một hung hăng hơn.
Tôi khóc không ra nước mắt, hung hăng đ/á hắn một cái.
Rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Gần sáng, dường như có người nâng mặt tôi lên, hơi ngứa, tôi hắt hơi một cái.
Lục Dữ nắm lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay và mu bàn tay, giọng nói mềm mại như nước: "Bảo bối, em thích anh giống như cách anh thích em, được không?"