"Chị Nguyệt Nhi hôm nay chơi có vui không?"

Nam chính trở lại bình thường, h/ồn vía tôi cũng bay về đủ cả.

Giọng nữ chính ngọt ngào ngoan ngoãn: "Dạ, thư ký Lâm luôn chăm sóc em chu đáo."

Chà.

Nữ chính bắt đầu nói tốt cho tôi rồi.

Thật lòng mà nói, tôi hơi chịu không nổi phiên bản mềm mại thế này của cô ấy.

Đang định nói vài câu xã giao, cái tên khốn kiếp kia đã cất giọng.

"Đó là việc cô ấy phải làm, nếu không xử lý nổi chuyện nhỏ nhặt thế này thì tôi giữ cô ta làm gì."

Tôi:

Vâng, em c/âm miệng ạ.

Anh bạn ơi tỉnh lại đi, tôi làm chưa đủ nhiều sao?

Mà lương tháng 14.000 của tôi đây, đâu phải 140.000.

Anh còn muốn gì nữa?

Phục vụ quỳ cũng được, nhưng số tiền anh trả...

Nó bảo nó không xứng đáng.

Sau phút im lặng ngắn ngủi, nữ chính dịu dàng đề xuất.

"Anh à, anh tăng lương cho chị thư ký Lâm đi."

Trong lòng tôi dâng lên luồng hơi ấm.

Chắc cô ấy đã nhận ra sự bối rối khi tôi từ chối gọi taxi.

Mấy bữa nay không cho cô ấy mượn thẻ ăn căng tin uổng phí.

Nhưng tôi cứ nghĩ nam chính sẽ từ chối.

Không ngờ hắn lại dễ dàng đồng ý.

"Được, hiếm khi Nguyệt Nhi đòi hỏi gì, tất nhiên anh không từ chối."

Nghe giọng điệu này, chắc được tăng kha khá đây.

Tim đ/ập thình thịch, tôi suýt nữa đã không kìm được niềm vui.

Giọng nam chính pha chút cười khẽ.

Phải công nhận, khi không lên cơn "đi/ên", hắn đúng là rất ngầu.

Hóa ra chỉ có sức mạnh đồng tiền mới lay chuyển được tôi.

"Nhưng mà..."

Nhưng mà?

Khoan đã mọi người ơi.

Tôi khen hơi sớm.

Nam chính đúng là vô liêm sỉ, dám lấy ơn ép nữ chính đòi báo đáp.

X#@%¥ #% ¥. #@#¥

"Vậy anh nhớ tháng sau tăng lương cho chị thư ký Lâm nhé."

"Dễ thôi, đợi gì tháng sau, tháng này tăng luôn."

Chà!

Tôi liếc nhìn lịch, ngày kia là ngày lĩnh lương rồi.

Thế rồi thứ Hai đến.

Nhìn chằm chằm vào tài khoản với 200 tệ tăng thêm so với tháng trước.

Tôi chìm vào trầm tư.

Anh bạn ơi, anh có thấy có lỗi với tấm lòng của nữ chính không?

Dễ dàng vòi được 100 triệu từ bà Tần, mà tăng lương cho tôi mỗi 200 tệ?

Ánh sáng nhân tính nơi anh chàng này, tôi thật sự chẳng thấy đâu cả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9