Sáng hôm sau, lúc 9 giờ, Lục U xuất hiện đúng giờ.

Theo quy trình, tôi dẫn cậu ta đến phòng nhân sự để đăng ký nhận việc.

Nhưng vừa bước vào phòng nhân sự, chúng tôi đã bị quản lý Liễu chặn lại.

Cô ấy tỏ vẻ mờ ám tiến lại gần hỏi:

“Hừm, nghe nói ba ngày nay cậu đều ở cùng sếp?"

Tôi chưa kịp lên tiếng, Lục U đứng sau đã nhanh miệng nói:

"Chào chị, quản lý Liễu, em là Lục U, hôm nay em nhận việc."

Tôi quay đầu nhìn, nụ cười luôn thường trực trên môi Lục U từ khi gặp mặt đã nhạt dần, ánh mắt cậu ta sâu thẳm.

Tim tôi đ/ập mạnh một cái.

Không lẽ cốt truyện này lại muốn tôi làm bia đỡ đạn cho tình yêu tuyệt đẹp này?

Tôi vội to tiếng giải thích:

“Cô hiểu lầm rồi, sếp Bùi không trải qua kỳ dịch cảm với tôi.”

"Hơn nữa, sếp Bùi luôn thích Omega."

Vừa dứt lời, vẻ mặt của Lục U càng thêm kỳ lạ.

May mắn là chị Liễu tinh ranh nhanh chóng hiểu ra:

“Là tôi hiểu lầm rồi, mọi người cứ coi như không có chuyện này.”

"Lục U phải không, đi theo tôi."

Thủ tục nhận việc hoàn thành suôn sẻ, tôi dẫn Lục U đến văn phòng tổng giám đốc để làm quen với công việc.

Sau khi phân chia chỗ ngồi, điện thoại nội bộ reo lên, giọng nói hơi méo mó của Bùi Vân Thanh vang lên:

"Dẫn Lục U đến văn phòng của tôi."

Tôi mím môi, nhẹ nhàng trả lời: "Vâng, sếp Bùi."

Vừa bước vào cửa, Bùi Vân Thanh ra hiệu cho tôi:

“Cậu ra ngoài trước đi."

Tôi gật đầu rời đi và quay về chỗ của mình.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy những con số Ả Rập đại diện cho thời gian trên màn hình điện thoại lại chậm chạp đến vậy.

Nhưng con người luôn phải đối mặt với mọi điều.

Tôi thở dài, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, toàn tâm toàn ý lao vào công việc phức tạp.

Không biết đã qua bao lâu, Bùi Vân Thanh dẫn Lục U đến trước mặt tôi.

Bàn tay dài thon của hắn đưa chìa khóa xe cho tôi:

"Lục U là người rất quan trọng với tôi."

Tôi siết ch/ặt chìa khóa xe trong tay, các khớp ngón tay đều trắng bệch:

“Ừm."

Hắn tiếp tục nói:

“Cậu lái xe của tôi, đưa Lục U về nhà trước."

Tôi đáp lời và chuẩn bị đưa Lục U về nhà.

Nhưng khi hắn báo địa chỉ, tôi sững sờ.

Lục U sống cạnh nhà Bùi Vân Thanh.

"Anh Lệnh?"

"Ừ, lúc nãy tôi đang nghĩ chuyện, đi thôi."

Nửa giờ sau chúng tôi đến nơi, Lục U tháo dây an toàn và hỏi:

"Làm phiền anh Lệnh rồi, anh có muốn xuống uống trà không?"

Có lẽ do thời tiết quá nóng khiến đầu óc tôi như tê liệt, tôi đã bốc đồng nói đồng ý.

Lục U để tôi ngồi trên ghế sofa còn cậu ta đi pha trà.

Tôi nhìn quanh một lượt theo bản năng, nhưng nhìn thấy những vật quen thuộc.

Bộ vest bẩn từ ba ngày trước treo trên ban công, cô đơn đung đưa trong gió.

Con thỏ bông với khăn quàng cổ màu hồng thì nằm trên tủ kế bên.

Tôi cắn đầu lưỡi, cơn đ/au buộc đầu óc tôi hoạt động nhanh chóng.

Có lẽ chỉ cùng kiểu vest và cùng kiểu thú bông thôi.

Chắc là tôi nhầm lẫn rồi.

Nhưng mọi sự tự lừa dối bản thân của tôi đều tan biến hoàn toàn sau lời kể của Lục U.

"À đúng rồi, anh ấy bảo tôi trả lại áo cho anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tân thủ gặp gỡ trùm Mị ma thượng đẳng

Chương 7
Tôi là quản trị viên của phó bản kinh dị, vậy mà lại bị một con boss kinh dị nhát gan bám lấy. Không một chút báo trước, cậu ta lao vào lòng tôi, ôm chặt lấy tôi không chịu buông. Người trong lòng cúi đầu vẻ ngoan ngoãn, trông hoàn toàn giống như một thiếu niên không có chút sức sát thương nào. Tôi nhìn cậu ta, đại não hơi đình trệ. Bởi vì trong ký ức của tôi, không có bất kỳ boss của phó bản nào lại đột nhiên lao ra ôm lấy người chơi. Có lẽ thấy tôi không bài xích, cậu ta ôm càng chặt hơn. "Tôi tên là Dư Triệt, tôi là một con quái vật tốt, có thể đừng giết tôi không?" Người trong lòng ngẩng mặt lên, một đôi mắt ướt át nhìn thẳng vào tôi. Đôi môi nhạt màu đóng mở, phát ra hai âm tiết mơ hồ mềm mại. "Ông xã." Dư Triệt tràn đầy mong đợi nhìn phản ứng của đối phương. Giây tiếp theo, tiếng va chạm kim loại giòn giã vang lên bên tai. Chiếc còng tay màu bạc đã khóa chặt lấy cổ tay Dư Triệt. Dư Triệt: "?"
Hiện đại
Vô Hạn Lưu
Boys Love
0
Shipper Kinh Dị Chương 8