Tôi cố ý trêu chọc Thẩm Thừa Phong: “Tôi là người trong giới Huyền Môn, không xử lý hết những hệ thống làm xáo trộn trật tự thế giới này, cậu có thấy tôi quá nhân từ không?”
Anh ta mỉm cười lắc đầu, nghiêm túc nhìn tôi: “Tôi đã hưởng lợi từ mệnh cách Văn Khúc Tinh như cậu nói, thì cũng phải cho phép họ có “kim chỉ nam” của riêng mình. Hơn nữa, ngay cả khi họ thức tỉnh hệ thống “Ghi Nhớ”, “Học Bá”, thì lớp A1 của chúng ta cũng tuyệt đối sẽ không thua.”
Lúc này, những Học bá mà anh ta nói “tuyệt đối không thua” đang trình diễn những cú đ.ấ.m liên hoàn cho những học sinh còn lại của lớp B xem.
Bịt miệng, nhanh chóng lôi đi, mọi thứ diễn ra vô cùng thuận lợi.
Cả nhóm đồng lòng khiêng học sinh lớp B đến một căn nhà hoang gần đó.
Tôi đeo mặt nạ “chú lợn hồng” đứng trước mặt những người chưa lộ hệ thống của lớp B. Nhìn thấy khuôn mặt đầy k/inh h/oàng của họ, tôi khẽ mỉm cười.
Phản diện thường c.h.ế.t vì nói nhiều, tôi sẽ không giải thích tại sao lại làm vậy, mà sẽ trực tiếp thi triển Ngôn Linh Thuật.
“Nói cho tôi biết, các người là ai, đã thức tỉnh hệ thống gì, và đã khóa định lên ai?”
Những đốm sáng trắng lan tỏa khắp căn phòng. Sau một lúc chờ đợi, những câu trả lời đã được phun ra từ miệng của những kẻ cặn bã này.
Thu hoạch quá nhiều.
15.
Diệp La của lớp B thức tỉnh hệ thống Hoán Đổi Điểm, đối tượng khóa định là lớp trưởng lớp A1. Đúng như tên gọi, điểm thi Đại học của lớp trưởng sẽ được hoán đổi với điểm của Diệp La.
Tên này thật dám nghĩ. Tôi nhớ ngày xưa ở lớp B, hắn ta chỉ thi được hai, ba trăm điểm, trong khi lớp trưởng là một người đạt 680 điểm.
Sau khi không kiểm soát được mà nói ra những bí mật này, Diệp La lấy lại ý thức, say sưa hét lớn vào mặt tôi: “Mày là Chu D/ao đúng không? Tao nhớ giọng mày! Mày đừng tưởng biết những điều này rồi thì có thể thay đổi được gì nhé? Tao là đứa con được trời chọn đấy! Ai bảo lớp trưởng của mày lúc trước không chấp nhận lời tán tỉnh của tao, cứ ra rả nói chuyện học hành là chính, bây giờ, tao sẽ cư/ớp đi cái thành tích mà cô ta tự hào, hahaha… Lớp trưởng lớp A1 cũng có mặt ở đây đúng không? Hay là cô c/ầu x/in tôi đi, đợi khi anh đây thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Kinh, bay cao bay xa rồi, sau này bao cô làm vợ ba, vợ tư gì đó cũng được.”
Khuôn mặt hiền dịu của lớp trưởng ngay lập tức trắng bệch, cô nhớ lại những ngày tháng bị bịa chuyện nhục mạ khi từ chối sự đeo bám của tên này.
Tôi một tay ôm lấy vai lớp trưởng, chậm rãi bật cười, duỗi mũi chân, nghiến mạnh lên mặt Diệp La: “Không đạt được thì h/ủy ho/ại, mày là đứa con trời chọn cái gì? Mày là cái phân do trời chọn thì có!”
Thành Phương Phương của lớp B thức tỉnh hệ thống Hoán Đổi Tên, đối tượng khóa định là lớp phó học tập lớp A1. Đúng như tên gọi, sau khi thi Đại học xong, tên của lớp phó học tập sẽ hoán đổi với tên của Thành Phương Phương, thay thế tất cả mọi thứ của lớp phó.
Nghe nói, hai người họ từng là bạn thân. Chỉ là khi chia lớp, một người vào lớp chọn, một người vào lớp cá biệt. Thành Phương Phương liền đổ lỗi cho lớp phó học tập, lòng đố kỵ chồng chất, việc đầu tiên khi thức tỉnh hệ thống là khóa định cô ấy.
Thật nực cười. Chuyện chia lớp có thể đổ lỗi cho nhà trường phân chia học sinh ra ba, bảy loại, cũng có thể đổ lỗi cho bản thân không đủ cố gắng, nhưng tuyệt đối không thể đổ lỗi cho lớp phó học tập. Người khác thông minh không phải là tội, càng không phải là tội nếu họ cố gắng.
Dưới sự hỗ trợ của Ngôn Linh Thuật nói thật của tôi, bí mật của những người còn lại trong lớp B cũng bị moi ra hết. Trước khi rời đi, tôi còn nói thêm một câu: “Những chuyện xảy ra tối nay, các ngươi và hệ thống của mình phải quên hết.” Nói xong câu này, linh lực mà tôi tích lũy mấy ngày nay cũng vừa vặn cạn sạch.
Muốn phế bỏ những hệ thống này, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu linh lực. Mà bây giờ chỉ còn một tháng nữa là thi đại học. Hai ngày hồi phục linh lực một lần, tôi nhiều nhất chỉ có thể giúp 15 người giải quyết rắc rối.
16.
Tôi nằm sấp trên bàn, vắt óc suy nghĩ xem nên làm gì. Giá như thế giới này giống thế giới x/á/c sống thì tốt, có thể hấp thụ tinh hạch của x/á/c sống để tăng linh lực liên tục, dùng mãi không hết.
Thấy tôi ủ rũ, Thẩm Thừa Phong đưa cho tôi một cuốn sổ, ánh mắt đầy chân thành khuyên nhủ: “Gặp khó khăn thì cứ làm bài tập trước đã, có lẽ, theo mạch giải, những khó khăn ngoài đời cũng sẽ được giải quyết. Ngày xưa tôi hay làm vậy.”
Tôi mở cuốn sổ ra, chữ viết nắn nót, ngay ngắn. Tất cả đều là những đề bài mà anh ta tự tay viết từng nét một. Tâm h/ồn tôi kỳ diệu thay trở nên tĩnh lặng.
Quả nhiên cầm bút lên viết.
Ơ? Có gì đó không đúng! Sao làm xong câu này linh lực của tôi lại tăng lên?
Nhưng làm xong câu này thì lại không!
Trong tích tắc, tôi nghĩ ra điều gì đó, quay người nắm lấy tay Thẩm Thừa Phong hét lớn: “Anh Học thần, màu nhìn xem, tôi đã làm đúng những câu này chưa?”
Thẩm Thừa Phong nghiêm túc chấm mười câu hỏi mà tôi vừa làm xong, khóe môi nở nụ cười: “Không tệ, cậu chỉ sai một câu.”
Đúng rồi, lúc tôi làm câu này, linh lực đã không tăng lên!
Thì ra là vậy.
Mệnh cách Văn Khúc Tinh quả nhiên danh bất hư truyền. Làm bài do anh ta ra, tôi lại có thể tăng linh lực!
Tôi kích động nhào tới, ôm lấy cổ Thẩm Thừa Phong cười lớn: “Quả nhiên không hổ danh là cậu!”
Biết được nguyên nhân, các bạn trong lớp A1 cũng vui mừng khôn xiết. Điều này có nghĩa là mọi người đều được c/ứu rồi.
Nhiều người nói đùa: “'Học thần' đúng là cục sạc dự phòng của D/ao Dao, trời sinh một cặp, đỉnh của chóp!”
Thẩm Thừa Phong sờ sờ vào vành tai ửng đỏ, không đáp lời. Nhưng khóe môi không thể nén lại và việc viết đề không ngừng nghỉ đã tố cáo tâm tư của anh ta.