Nhưng Phó Tự Hành lại không vui lắm.
Thậm chí còn có vẻ lo lắng.
Anh ngồi trên sofa, ôm eo tôi, đầu tựa vào bụng.
"Bạn anh có thể nói chuyện hơi kỳ quặc, khi gặp họ nếu thấy khó chịu cứ thẳng thắn nói lại. Nếu nói không lại thì tìm anh, anh đứng ra bảo kê cho."
"Bạn anh không đến nỗi vậy chứ? Không lẽ họ xem thường em, vậy sao còn muốn gặp?"
Phó Tự Hành lắc đầu.
"Chúng nó dám kh/inh em là chúng nó có vấn đề th/ần ki/nh. Đôi lúc lên cơn là nói bừa, nên anh muốn em đừng để bụng."
"Không sao đâu."
Bạn bè Phó Tự Hành quả thật khác biệt.
Nhìn thấy tôi, đầu tiên họ ngạc nhiên.
Rồi vẻ mặt bừng tỉnh.
"Hóa ra lão Phó bảo tìm được bạn đời Beta là thật. Tưởng đùa chứ. Gặp mặt rồi mới hiểu, là tôi cũng chọn như lão ấy."
Chàng trai tóc vàng nhìn tôi rồi vội quay đi.
"Tiểu Giang, em thật sự là Beta?"
Khi Phó Tự Hành ra ngoài lấy rư/ợu.
Người bên cạnh liền chen vào.
Thì thào dò hỏi.
"Ừ."
Biểu cảm đối phương lập tức khó đỡ.
"Vậy sao em lại chọn đến với lão Phó?"
"Tại sao không? Tự Hành hoàn hảo mọi mặt, yêu anh ấy có gì lạ đâu?"
Ngược lại thái độ của họ.
Khiến tôi thấy kỳ cục.
Phó Tự Hành kết bạn nhầm người rồi chăng?
Người ta thường ra sức nói tốt cho bạn.
Sao bạn anh ta lại muốn bới x/ấu?
"Ý tôi là, em là Beta ắt sẽ ưu tiên chọn Beta chứ?"
"Đúng vậy, Beta với Beta mới hợp nhau. Phó Tự Hành cũng là Beta, nên em chọn anh ấy, rất hợp lý mà?"
Lời tôi vừa dứt.
Biểu cảm đối phương biến sắc.
Như nghe chuyện khó tin.
Cả người kinh ngạc đến mất kiểm soát.
"Em nói gì? Lão Phó là gì cơ?!"
"Beta mà."
"Lão Phó rõ ràng là..."
Câu nói chưa dứt.
Bàn tay Phó Tự Hành đã đặt lên vai hắn.
"Tôi là gì nào? Không phải Beta sao?"
Đối phương mặt c/ắt không còn hột m/áu, cười gượng gật đầu.
"Phải phải, lão Phó đúng là Beta. Hai người đúng là trời sinh một cặp, hợp nhau nhất rồi."
Tôi khó chịu nhúc nhích.
Cảm giác không muốn tiếp xúc gần.
Quả nhiên.
Lời Phó Tự Hành không sai.
Bạn anh ta đúng là có vấn đề.
Ngay sau đó, Phó Tự Hành kéo hắn ra, ngồi xuống cạnh tôi.
"Mấy thằng Alpha các người tránh xa Beta bọn tao ra, đừng có dí sát thế."
Rồi quay sang nói với tôi:
"Bảo bảo thấy chưa? Anh nói đúng mà, bọn chúng đầu óc có vấn đề. Em đừng để bụng, coi như chó sủa."
Tôi gật đầu.
"Mẹ kiếp! Phó Tự Hành! Không phải thấy mày vừa thoát ế, tao liều mạng với mày bây giờ!"
Bữa tối cuối cùng vẫn kết thúc êm đẹp.