Thỉnh thoảng em ấy cũng gọi điện, tôi đều nghe, nhưng chỉ nói vài câu xa cách. Tôi không còn thân thiết như trước, tự đặt mình vào đúng vị trí của một người bề trên, làm tròn bổn phận của một người anh trai.

Cũng trong thời gian này, Triệu An đã đích thân tới cửa xin lỗi, hứa sau này sẽ không vượt quá giới hạn. Cộng thêm sự thúc đẩy của ba tôi, sự hợp tác giữa hai nhà họ Triệu và họ Lâm cuối cùng cũng được đưa vào lịch trình. Thế nhưng để tránh hiềm nghi, tôi đã giao toàn quyền cho Phó Tổng giám đốc xử lý.

Thoắt cái vài ngày trôi qua, chuyện về Trung tâm Thương mại phía Tây thành phố cuối cùng cũng có tiến triển. Sáng hôm đó vừa đến giờ làm việc, đặc trợ (trợ lý đặc biệt) Trần đã đưa cho tôi một tệp tài liệu, "Lâm tổng, chuyện anh bảo tôi điều tra đã có manh mối rồi."

Tôi khẽ gật đầu, nhận lấy tài liệu. Lật trang đầu tiên ra là vài tấm ảnh chụp lén. Có hợp đồng giữa nhà họ Lâm và nhà họ Chu khi thầu dự án năm xưa. Lại có một bản thỏa thuận khác giữa nhà họ Chu và một công ty vật liệu xây dựng khác. Còn có cả dấu vết vận chuyển vật liệu bị sửa đổi.

Tôi nhìn chằm chằm vào những bức ảnh, ánh mắt thâm trầm khó đoán. Nhà họ Chu và nhà họ Lâm vốn giao hảo đã lâu, họ là đối tác lớn nhất của nhà họ Lâm. Vì vậy khi nhà họ Lâm đấu thầu được dự án phía Tây, chúng tôi đã không ngần ngại chọn nhà họ Chu làm đơn vị cung cấp vật liệu. Chẳng ngờ Trung tâm Thương mại sụp đổ, tra ra vật liệu có vấn đề, nhà họ Chu lại quay sang cắn ngược một cái, nói rằng nhà họ Lâm tham lam nên mới tráo hàng kém chất lượng. Xem ra, e là nhà họ Chu đã có mưu đồ từ sớm rồi.

Tôi khóa tài liệu vào két sắt: "Tiếp tục điều tra, tất cả những ai từng chạm qua dự án này, một người cũng không được sót. Cẩn thận một chút, đừng rút dây động rừng."

"Đã rõ." Đặc trợ Trần hơi ngập ngừng: "Ngoài ra còn một chuyện nữa. Trong quá trình điều tra, tôi phát hiện ngoài chúng ta ra còn có một nhóm người khác cũng đang điều tra. Họ dường như có ý giúp đỡ, những tài liệu này có một phần là do họ nhúng tay vào. Có cần điều tra xem họ là người nhà ai không?"

Tôi suy nghĩ vài giây rồi lắc đầu: "Không cần. Kẻ th/ù của kẻ th/ù chính là bạn. Họ đã đưa ra thành ý, chúng ta cũng nên dành cho họ sự tôn trọng. Sau này có tiến triển gì, cứ tiết lộ cho họ một cách thích hợp là được."

Có được câu trả lời, đặc trợ Trần không ở lại lâu. Chỉ là không biết có nên nói một câu "trùng hợp" hay không, vì đặc trợ Trần vừa đi, tin nhắn của Chu Kha đã gửi tới:【Muốn biết bí mật của Lâm Khê Ngôn không?】

【8h tối nay, phòng 201 quán bar, không gặp không về.】

Cái tên quen thuộc khiến động tác của tôi khựng lại, đôi mày vô thức nhíu ch/ặt. Bí mật của Lâm Khê Ngôn... Em ấy có thể có bí mật gì mà tôi không biết cơ chứ?

Thế nhưng, tôi rốt cuộc không dám đ/á/nh cược. Tôi cụp mắt, chậm rãi gõ ra một chữ:【Được.】

8h tối, tôi đúng giờ đẩy cửa phòng 201 quán bar ra. Mùi khói th/uốc và rư/ợu nồng nặc xộc vào mũi.

Chu Kha ngồi chính giữa sofa, nhìn thấy tôi liền nhe răng cười, "Ồ, Lâm Đại thiếu gia thực sự đến sao? Tôi cứ tưởng bây giờ mắt cậu chỉ có đứa em trai bảo bối thôi, chẳng còn bận tâm đến đám người cũ như bọn tôi nữa chứ."

Trong phòng còn có vài gương mặt quen thuộc khác, đều là đám hay đàn đúm với Chu Kha trước đây. Lúc này, bọn chúng đều đang nhìn tôi như chờ xem kịch hay. Tôi thuận tay đóng cửa lại, ngăn cách với sự náo lo/ạn bên ngoài.

"Đừng nói nhảm nữa." Tôi đi tới đối diện hắn, không ngồi xuống, "Cậu biết cái gì?"

Chu Kha vẫy tay bảo những người xung quanh ra ngoài. Đợi người đi hết, hắn mới nhẩn nha nâng ly rư/ợu lên lắc nhẹ, "Gấp gáp cái gì? Ngồi xuống làm một ly đi, chúng ta từ từ nói chuyện."

"Chu Kha!" Giọng tôi trầm xuống, "Sự kiên nhẫn của tôi có hạn."

Nụ cười trên mặt hắn nhạt đi, hắn đặt ly rư/ợu xuống, người hơi rướn về phía trước, chống khuỷu tay lên đầu gối, "Được thôi, vậy thì nói chút chuyện cậu thích nghe nhé. Lâm Tri Dữ, cậu thực sự nghĩ đứa em trai kia của cậu là cái bộ dạng thỏ trắng như cậu thấy sao?"

Tim tôi thót lên một cái, nhưng ngoài mặt vẫn không chút biểu lộ: "Ý cậu là gì?"

"Ý là gì à?" Chu Kha cười khẩy, "Cậu có biết miếng đất ở khu Tây tháng trước, vốn dĩ ba tôi đã nắm chắc mười mươi, tại sao cuối cùng lại rơi vào tay nhà cậu không?"

Tôi nhíu mày. Việc đấu thầu miếng đất khu Tây diễn ra rất thuận lợi, tôi đã không để ý quá nhiều.

"Bởi vì tối trước ngày đấu thầu, Chủ nhiệm Lý phụ trách dự án “vừa hay” gặp t/ai n/ạn giao thông, g/ãy một chân, phải nằm viện. Mà kẻ đ/âm vào xe ông ta là một tên tội phạm vừa mới ra tù, trong tài khoản của hắn ta trước đó một ngày bỗng có thêm năm mươi vạn. Tài khoản chuyển tiền là một công ty m/a ở nước ngoài."

Hắn nhìn chằm chằm tôi, gằn từng chữ: "Mà tôi tình cờ tra ra được, cái công ty m/a đăng ký ba năm trước có dùng một email liên lạc... địa chỉ IP là trường cấp Ba của em cậu mày. Còn nữa..m" Chu Kha vừa thưởng thức biểu cảm của tôi vừa bồi thêm, "Tiệc sinh nhật của Triệu An, số người được thông báo không nhiều, cậu nghĩ tại sao nó có thể tìm thấy phòng bao đó? Chẳng qua là vì nó đã bí mật cài phần mềm định vị vào điện thoại của cậu thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Biến đệ đệ thành vẹt giấy

Chương 6
Nghề làm người giấy của ta có một quy tắc tuyệt đối không được phá. Không điểm mắt cho người sống, không lưu ảnh cho người chết. Nhưng đêm nay, một cỗ kiệu đen không treo đèn lồng dừng trước cửa tiệm làm đồ mã của ta. Mấy kẻ áo đen khiêng vào một thiếu niên. Sắc mặt thiếu niên trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, lồng ngực chỉ còn một tia khí hít vào, chẳng thấy hơi thở thoát ra. Kẻ cầm đầu ném xuống một rương gỗ tử đàn. Nắp vừa mở, ánh vàng chói mắt. Vạn lượng hoàng kim. “Làm theo dáng vẻ tiểu hầu gia nhà ta, đan một hình nhân thế mạng giống y như thật.” Giọng tên áo đen khàn đặc: “Đêm mai giờ Tý, bọn ta sẽ đến lấy.” Không đợi ta đáp lời, bọn chúng bỏ lại thiếu niên rồi quay người rời đi, đến cả cơ hội từ chối cũng không cho. Ta nhìn đống vàng trong rương, lại nhìn thiếu niên nằm trên chiếc giường trúc, chân mày giật liên hồi. Người này dương thọ chưa tận, vậy mà sinh khí bị người khác cưỡng ép hút sạch. Ta vừa kéo cổ áo hắn ra, động tác bỗng khựng lại. Bên dưới xương quai xanh trái của thiếu niên có một vết bớt đỏ sẫm, hình dạng như vầng trăng khuyết. Ta vô thức sờ lên vị trí tương tự trên người mình. Ở đó… cũng có một vết trăng khuyết giống hệt. Mệnh bàn của Thiên Cơ Các chưa từng sai. Trên đời này, người có cùng vết bớt với ta, lại xấp xỉ tuổi nhau… chỉ có một. Đứa em song sinh được truyền rằng đã chết yểu từ lúc mới sinh của ta.
Cổ trang
Linh Dị
59
Cân Hồn Chương 8